Thời gian cứ thế trôi đi không nhanh không chậm, thấm thoắt đã đến mùa thu.
Một ngày nọ, Diệp An có việc cần đi công tác ở thành phố Y. Vừa hay Hạ Dĩ Hoan gần đây cũng không có chuyện gì gấp gáp, nên cô cố ý chuẩn bị hành lý, định cùng Diệp An lên đường.
"Vậy coi như đi du lịch dd9i," Diệp An nghe thế liền vui vẻ nói. "Hồi đại học em học ngay ở thành phố Y, xung quanh đó có không ít cảnh đẹp."
"Nếu như có thời gian, không bằng chúng ta liền đi một lần?"
Hạ Dĩ Hoan không ý kiến, cười lên hôn nàng một cái: "Đươc."
"Vậy đi thôi." Diệp An xoa má cô, cúi mắt nắm chặt tay Hạ Dĩ Hoan.
Sau mấy tiếng bay, máy bay đúng giờ hạ cánh.
Diệp An đã đặt phòng khách sạn từ trước ở khu vực gần đó. Rất tình cờ, nó cách trường học cũ của nàng không quá xa, chỉ cần đi bộ mười mấy phút là tới.
Hai người đến sớm hơn một ngày, thời gian còn rất dư dả. Sau khi nghỉ ngơi, Hạ Dĩ Hoan đột nhiên đề nghị muốn đi thăm trường học cũ của Diệp An.
"Được thôi." Diệp An gật đầu. Hạ Dĩ Hoan cứ như biết đọc suy nghĩ vậy, ý nghĩ vừa chợt nảy ra trong lòng mình đã nhanh chóng được nàng nói ra: "Sao tự nhiên chị lại hứng thú với trường học cũ của em thế?"
"Muốn nhìn một chút môi trường An An từng sống." Hạ Dĩ Hoan tỉ mỉ nói: "Cũng muốn hiểu em thêm một chút."
Cô ấy xưa nay luôn là người khéo ăn nói.
Diệp An nghe vậy khẽ nhếch môi, trong lòng không tự chủ dâng lên mấy phần mong đợi, lập tức tiến lên mấy bước ôm lấy cổ cô, nhẹ giọng nói: "Nói một câu dễ nghe là em đồng ý ngay."
Vừa nói xong, Hạ Dĩ Hoan ghé sát vào nàng một chút, mày mắt khẽ cong, nũng nịu thốt ra: "Bà xã."
Cô vốn dĩ đã xinh đẹp, giọng nói lại hay lạ thường. Ngữ điệu bình thường nói chuyện đã khiến người ta khó lòng chống đỡ, huống chi lại dùng cái giọng điệu này.
Diệp An quả nhiên bị cô chọc ghẹo một chút, càng nhìn cô càng cảm thấy yêu thích, chớp mắt nói: "Ừm, chuẩn y."
Hạ Dĩ Hoan lập tức cười càng sâu, cúi mắt nắm chặt tay Diệp An mười ngón đan xen.
"Cảm ơn bà xã."
Vì khoảng cách rất gần, hai người trực tiếp chọn đi bộ.
Bây giờ đã cuối thu, thời tiết hơi se lạnh, nhưng ánh nắng buổi chiều lại sưởi ấm lòng người. Diệp An và Hạ Dĩ Hoan nắm tay nhau tản bộ bên đường, ngược lại cũng có một thú vị đặc biệt.
Từ khi tốt nghiệp đến bây giờ thời gian đã trôi qua rất lâu, các kiến trúc xung quanh cũng sớm khác biệt rất nhiều so với trước đây, khiến người ta rất khó tìm lại cảm giác ban đầu.
Nhưng may mắn thay, trường học cũ thì thay đổi không quá lớn.
Diệp An đứng trước cổng phóng tầm mắt nhìn ra, những kiến trúc mang tính biểu tượng ngày xưa vẫn còn đó, tòa nhà giảng đường cũng vẫn như cũ, thậm chí mấy quán ăn nhỏ ngày xưa nàng thường lui tới cũng vẫn mở cửa, làm ăn rất tốt.
Trong mơ hồ, Diệp An dường như lại nhìn thấy rất nhiều hình ảnh quá vãng.
Nàng cười, kéo tay Hạ Dĩ Hoan vào sân trường, vừa đi vừa giới thiệu cho cô những câu chuyện đằng sau các tòa nhà, kể về lịch sử mà từng viên gạch, viên ngói đã chứng kiến, và cũng chỉ cho cô xem ký túc xá mình từng ở, lớp học mà nàng đã từng cúp học.
Hạ Dĩ Hoan chăm chú lắng nghe suốt hành trình, như thể thật sự dần dần thông qua những điều này mà nhìn thấy được dáng vẻ Diệp An ngày xưa.
Không biết qua bao lâu, Diệp An nói có chút mệt rồi.
Đúng lúc bên cạnh là một siêu thị nhỏ, Hạ Dĩ Hoan nhìn sang, rồi nói: "Chị đi mua ít nước về, An An chờ chị ở đây một lát nhé."
"Được." Diệp An gật đầu: "Vậy chị đi nhanh về nhanh nhé."
Hạ Dĩ Hoan đáp lại nàng bằng một nụ cười, rất nhanh quay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!