Chương 73: (Vô Đề)

Tối hôm qua, trước khi lên giường, Diệp An đã sớm đặt phong di chúc đã viết và những tấm thẻ muốn tặng Hạ Dĩ Hoan lên mặt bàn.

Nàng không biết Hạ Dĩ Hoan có phải đã vào phòng hay chưa, nhưng rõ ràng, giờ phút này, những thứ vốn để trên bàn đã không còn nữa.

Điều này khiến Diệp An không khỏi sững sờ, hồi tưởng lại nội dung phong di chúc đó, khiến nàng lập tức vội vàng vạn phần. Ngoài cửa dường như có mùi thơm liên tục bay lên, hẳn là Hạ Dĩ Hoan đang chuẩn bị bữa sáng.

Nghĩ đến Hạ Dĩ Hoan, Diệp An không tự chủ được cay xè sống mũi.

May quá, may quá mọi chuyện chỉ là hoảng hốt một trận.

Nàng rất nhanh tắm rửa, tỉ mỉ sửa soạn quần áo trước gương, lúc này mới đẩy cửa phòng. Vừa mở ra, liền đúng lúc chạm mặt Hạ Dĩ Hoan đang đứng ngoài cửa.

Nàng thấy Hạ Dĩ Hoan đang cười, thần sắc vẫn ôn nhu như trước, và thấy cô ấy khẽ nhếch môi, nghiêm túc gọi tên nàng: "An An, bữa sáng làm xong rồi, ra ăn cơm đi."

Theo lời của vị kia ở Cục Quản Lý, trong trận kiếp nạn này Hạ Dĩ Hoan cũng đã trải qua rất nhiều.

Diệp An nhìn vào mắt cô, dễ dàng nhìn thấy trong đôi mắt ấy những cảm xúc giống hệt mình. Đó là một loại cảm khái mất đi rồi lại được, là sự vui mừng khi sống sót sau tai nạn. Trước đây cô luôn ngụy trang rất tốt, nhưng hôm nay, sự yêu thích và thương yêu dành cho nàng cuối cùng cũng không giấu được nữa.

Nhưng cô hết lần này đến lần khác vẫn cô gắng bình thản nói với mình: "Ra ăn cơm đi."

Diệp An ừ một tiếng nhướng mày, nửa ngày sau hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Dĩ Hoan, có phải chị đã lấy đồ trên bàn của em đi không?"

"Đúng vậy." Vừa nói xong, Hạ Dĩ Hoan khẽ gật đầu: "Đó là An An để lại cho chị mà, phải không?"

Nói thì nói thế.

Diệp An bị cô nói một hồi, khó được mà ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: "Đúng là vậy."

"Nhưng bây giờ em đổi ý rồi." Nàng nói, bản thân bây giờ còn có rất nhiều thời gian để sống, cũng không thể để túi tiền sạch hơn cả mặt. Thế là sau một hồi đấu tranh tâm lý, nàng cuối cùng vẫn nói: "Chị... trả lại em một nửa số tiền trong thẻ đi."

Câu nói này thật ngại, đường đường là Diệp An, đồ đã cho đi rồi làm gì có chuyện đòi lại.

May mà Hạ Dĩ Hoan thần thái vẫn như trước, lập tức đáp lại nàng: "Được thôi."

"Nhưng An An phải đồng ý điều kiện của chị." Cô rất nhanh nói tiếp.

Một đêm không gặp, bản lĩnh lớn không ít.

Diệp An ngước mắt nhìn cô, không hiểu sao bị cô chọc cười, vô thức đưa tay véo véo mặt cô: "Được, chị nói đi, em sẽ cố gắng thỏa mãn."

Hạ Dĩ Hoan thuận thế hôn lên đầu ngón tay nàng: "Cũng không phải việc gì khó khăn, em nhất định có thể làm được."

"Cái gì?" Diệp An hỏi.

"Chị muốn em kết hôn với chị." Hạ Dĩ Hoan cười cười, khẽ nói.

Vừa nói xong, Diệp An không khỏi ngây người.

Hạ Dĩ Hoan cúi mắt nắm lấy tay nàng, giống như đang nâng niu bảo vật vậy, nắm chặt trong lòng bàn tay, rất lâu không buông ra: "Chị đã đọc lá thư An An viết cho chị rồi. Em nói với chị rất nhiều, dặn dò chị sống nghiêm túc, hy vọng chị cả đời bình an vui vẻ, thậm chí còn nói cảm ơn... Chị nghĩ em quan tâm chị."

"Cho nên chị mới lớn gan, được voi đòi tiên mà hỏi em một câu." cô cười, ánh mắt dịu dàng, đẹp hơn vạn cảnh sắc đẹp nhất trên thế gian này: "Em có đồng ý kết hôn với chị không?"

Vậy mà lại để cô ấy cướp lời.

Diệp An ngước mắt nhìn về phía cô, khóe môi khẽ nhếch lên. Người nàng yêu nhất bây giờ đang đứng trước mặt mình, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của nàng.

Nhưng đáp án rốt cuộc thế nào, chẳng phải đã rõ rành rành từ lâu rồi sao?

Một lát sau, Diệp An chậm rãi đưa tay ra với cô: "Thư đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!