Hai người rời công ty khi gần bảy giờ rưỡi, trời vừa chớm tối. Hạ Dĩ Hoan trực tiếp lái xe đến, như thường lệ đỡ Diệp An lên xe: "Diệp tổng muốn đi đâu ăn?"
"Có gì giới thiệu không?" Diệp An nói, "Dù sao cũng là tôi mời cô ăn, cứ theo sở thích của cô đi, tôi cũng đúng lúc muốn đổi khẩu vị."
Hạ Dĩ Hoan suy nghĩ qua loa mấy giây: "Diệp tổng thích ăn cá không?"
"Cũng được." Diệp An gật đầu.
"Gần đây có một nhà hàng chuyên về cá, mùi vị cũng không tệ." Hạ Dĩ Hoan nói, "Cá hấp, cá kho tộ, cá nướng than... các kiểu chế biến đều có. Trước kia có khách đến thăm, tôi đã chiêu đãi mấy lần ở đó, đánh giá đều..." Lời nói đến đây, đột nhiên dừng lại một lát.
Diệp An hiểu cô ấy lại nhớ ra điều gì đó, thuận miệng tiếp lời: "Vậy thì đi chỗ đó đi."
"Ừm." Hạ Dĩ Hoan ừ một tiếng cho xe chạy, không nói tiếp nữa.
Diệp An chậm rãi nhắm mắt lại, như thường lệ tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.
Đến gần chập tối, gió nhẹ ngoài cửa sổ từ từ nổi lên, thổi vào mặt mát lạnh và dễ chịu. Diệp An một đường tắm gió mát nhắm mắt dưỡng thần, tai nghe tiếng nhạc du dương, bên cạnh còn có Hạ Dĩ Hoan lái xe cho nàng, thật sự hài lòng và tự đắc.
Mấy năm qua, nàng cả ngày chìm đắm vào công việc, vội vàng ứng phó đủ loại vấn đề, tốn công tốn sức làm quá nhiều việc, rất ít khi có thời gian rảnh rỗi. Bây giờ hiếm hoi được tĩnh lặng, cảm giác rất không tệ. Nếu có thể sống thêm vài năm nữa thì tốt biết mấy.
Nghĩ vậy Diệp An không khỏi thở dài, nhưng suy nghĩ nhiều cũng vô ích, nàng đã không thể thay đổi hiện trạng, không bằng nhanh chóng thích nghi.
Hạ Dĩ Hoan cố ý chọn con đường tương đối yên tĩnh, trên đường không có nhiều xe cộ. Chiếc xe lao vút trong bóng đêm, rất nhanh đã đến đích.
"Xin chào." Bãi đỗ xe có người chuyên phụ trách đỗ xe. Hạ Dĩ Hoan gật đầu đáp lại một tiếng, giao xe cho hắn, mở cửa đỡ Diệp An xuống xe.
"Nhà hàng này khẩu vị có nặng không?" Diệp An vừa đi về phía trước vừa hỏi, "Buổi tối ăn đồ cay quá không tốt cho da đâu."
"Vậy chúng ta gọi món không cay." Hạ Dĩ Hoan nói.
Diệp An ừ một tiếng nhìn về phía nàng ấy, đột nhiên nhếch môi cười: "Nhưng tôi lại muốn ăn cay."
Giọng nói của nàng chững chạc đàng hoàng, kiêu ngạo và độc đoán. Hạ Dĩ Hoan cạn lời, dừng lại mấy giây mới chậm rãi đáp lại: "Được thôi."
Diệp An thấy cô khó chịu là mình đã rất vui vẻ. Nàng nhẹ nhàng nheo mắt lại, trêu chọc đối diện với cô: "Cô vừa rồi có nghĩ trong lòng rằng, người này sao mà lắm chuyện thế không?"
"Không có." Hạ Dĩ Hoan lắc đầu, đưa tay đẩy cửa trước mặt ra cho nàng, "Diệp tổng mời."
Biểu cảm hoàn toàn đứng đắn như trước.
Diệp An cười cười, không tiếp tục trêu chọc cô nữa, cất bước đi vào.
Quán ăn này trang trí rất đẹp, mùi vị món ăn dường như cũng không tệ. Diệp An được nhân viên phục vụ dẫn từ từ đi lên lầu, ngửi thấy hương thức ăn tràn ngập xung quanh, quả thật có chút đói bụng.
"Đợi một lát." Nhân viên phục vụ đẩy cửa phòng ra, nụ cười niềm nở, "Tôi sẽ gọi món cho quý khách ngay."
"Cảm ơn." Diệp An cúi người ngồi xuống, khóe môi cong lên.
Hạ Dĩ Hoan không biết từ đâu lấy ra một gói trà đưa cho người phục vụ: "Dùng cái này pha trà đi."
Diệp An ừ một tiếng nhìn sang, là loại trà Phổ Nhĩ.
"Ở đâu ra vậy?" Nàng không khỏi có chút tò mò.
"Mua." Hạ Dĩ Hoan nói, tiện tay cầm ly trước mặt Diệp An, "Uống trà này có thể giải ngán."
"Thế à." Diệp An gật đầu, nhìn cô tự mình rửa chén và thêm trà. Nước trà vàng óng trong suốt, mùi thơm thoang thoảng, mang theo chút mật hương và hương trái cây, chất lượng tốt. "Tôi còn tưởng là Trương tổng tặng cô đấy."
"Thế à." Diệp An gật đầu, nhìn nàng ấy tự mình rửa chén pha trà. Nước trà vàng óng trong suốt, mùi thơm thoang thoảng, mang theo chút mật hương và hương trái cây nhàn nhạt, chất lượng rất tốt. "Tôi còn tưởng là tổng giám Trương tặng cô chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!