Chương 47: (Vô Đề)

Trên người Hạ Dĩ Hoan có chút lạnh, nhưng hơi thở lại nóng bỏng.

Diệp An cảm nhận được hơi thở của cô, sờ thấy nhiệt độ từ đầu ngón tay cô, rồi dần dần đáp lại nụ hôn ấy. Dù trước đây hai người đã hôn nhau rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ có một lần nào nồng nhiệt như lúc này. Trong căn nhà, không khí dần trở nên ấm áp, sự mập mờ bao trùm khắp nơi như một tấm màn mỏng, nhẹ nhàng bao phủ lấy hai người.

Có một số việc một khi bắt đầu, có lẽ liền lại khó dừng lại.

Diệp An trong lòng vừa mong chờ, vừa cố kìm nén. Những nỗi lo lắng từ trước đến nay dần dần lại trào lên trong tim, thiêu đốt khiến tận đáy lòng nàng cũng thấy nhói đau.

Cho đến khi nàng đối diện với ánh mắt Hạ Dĩ Hoan...

Nàng bỗng dưng nhận ra rằng mọi thứ khác đều chẳng còn quan trọng. Giờ phút này, nàng chỉ muốn giữ chặt lấy người trước mắt, bất kể sau này có chuyện gì xảy ra, hay tương lai có bao nhiêu biến cố, đều không còn ý nghĩa.

Ít nhất là trong đêm nay, nàng mong mình có thể thỏa sức tận hưởng khoảnh khắc này.

Với hành động hôn môi đó, Diệp An nhẹ nhàng hé môi. Hạ Dĩ Hoan dường như nhanh chóng hiểu ý nàng, liền dùng đầu lưỡi đẩy vào môi Diệp An, ôm lấy nàng. Cả hai dừng lại chỉ trong một khoảnh khắc rồi lại tiếp tục hôn nhau một cách mãnh liệt.

Ngoài cửa sổ, vô số pháo hoa nở rộ rồi vụt tắt. Diệp An dẫn Hạ Dĩ Hoan đến bên giường, đúng lúc đó nàng đưa tay kéo rèm cửa.

Chỉ còn lại một vệt sáng nhỏ, nhưng chỉ với vệt sáng ấy, nàng cũng đủ để thấy rõ người trước mắt.

"Trước khi đến đã tắm rồi sao?" Nàng hỏi, hơi thở dồn dập vì nụ hôn, nhưng vẫn phảng phất chút cười thản nhiên, quyến rũ đến động lòng người.

Hạ Dĩ Hoan nhìn chằm chằm vào mắt nàng, gật nhẹ đầu: "Ừm."

"Tôi cũng đã tắm rồi." Diệp An nói, dù chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn ngủi, nhưng lại ngầm ám chỉ rằng hai người có thể tiếp tục hành động kế tiếp.

Rất nhanh, Hạ Dĩ Hoan hôn lên cổ nàng, rồi men theo đường cong cơ thể mà di chuyển xuống, dần dần đến bờ vai trần bóng loáng, và xương quai xanh quyến rũ.

Lực tay của cô hơi mạnh, khiến Diệp An không kìm được mà hít một ngụm khí lạnh. Nhưng chỉ vài giây sau, nàng lại tỉnh táo trở lại, khóe môi khẽ nhếch lên, tiếp tục động tác trên tay.

Áo của Hạ Dĩ Hoan bắt đầu có chút vướng víu, điều này khiến cô không khỏi nhíu mày, đôi môi xinh đẹp khẽ mím lại.

Một lát sau, Hạ Dĩ Hoan cũng bật cười cùng cô, ánh mắt trong veo sáng ngời phản chiếu bóng hình nàng. Hơi thở nóng bỏng phả vào mặt, nàng đưa tay đặt lên tay Hạ Dĩ Hoan, cùng nàng thực hiện động tác: "Không sao đâu, tôi giúp cô."

Cuối cùng, mọi vật cản đều được gạt bỏ.

Diệp An cười càng sâu, nhẹ nhàng khẽ l**m vành tai Hạ Dĩ Hoan. Nàng như một chú mèo, ôm lấy Hạ Dĩ Hoan kéo đi lên, rồi cả hai lại cùng nằm xuống.

Khi Hạ Dĩ Hoan từ từ đưa tay xuống, Diệp An theo bản năng giật mình: "Cô..."

Nàng định ngăn lại, nhưng rồi lại nghĩ đến Hạ Dĩ Hoan đã không quản ngại đường xa đến tìm mình. Xét về tình về lý, bản thân cũng nên chiều chuộng một chút, cùngcô ấy một lần cũng không sao. Thế là lời đến khóe miệng lại đổi hướng, nàng chỉ nói: "Chậm một chút."

Hạ Dĩ Hoan không nói lời nào, một lần nữa ngậm lấy môi nàng. Nụ hôn vừa thân mật dịu dàng nhưng đồng thời cũng mập mờ và sâu sắc.

Diệp An chỉ cảm thấy đầu óc mình dần trở nên mơ hồ, giọng nói cũng tan biến dần. Nàng như chìm vào một vũng lầy hỗn độn, hoặc như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới những đám mây. Mọi thứ xung quanh đều nhạt nhòa đi trước mắt, duy chỉ có người trước mặt là vẫn rõ ràng và hiện hữu.

Không biết qua bao lâu, nàng mới rốt cục tìm về thanh âm của mình, nhưng kêu lại là tên của cô ấy "Dĩ Hoan..."

Hạ Dĩ Hoan dừng lại một lát.

Sau đó, cô cũng gọi tên của nàng, không còn là "Diệp tổng" khô khan, mà nhẹ nhàng và dịu dàng hơn: "Diệp An, An An."

Giống như có thứ gì đó khẽ chạm vào đáy lòng, không hiểu sao, hốc mắt Diệp An bỗng dưng cay xè.

Căn phòng đủ tối, màn đêm cũng đủ sâu, nàng đưa tay vòng lấy cổ Hạ Dĩ Hoan, một lần nữa cùng người trước mắt giao hòa hơi thở. Nước mắt mấy lần trực trào ra khỏi khóe mi, nhưng lại mấy lần bị nàng kìm nén lại.

Thế nhưng, khuôn mặt nàng bỗng cảm giác lạnh.

Diệp An trong màn đêm chợt mở choàng mắt, bất ngờ nhận ra giọt lệ kia hóa ra lại rơi ra từ Hạ Dĩ Hoan. Nàng không khỏi ngạc nhiên, tay phải theo bản năng nâng lên, khẽ phủi đi vệt nước mắt trên mặt Hạ Dĩ Hoan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!