Ban đêm phố xá không nhiều xe cộ, rời khỏi khu sầm uất này, xe lại càng ít hơn. Diệp An lái rất nhanh, chỉ chốc lát sau đã đến nhà để xe.
Lúc này thời gian đã không còn sớm, bản thân Diệp An cũng có chút buồn ngủ, huống chi là Hạ Dĩ Hoan đã uống nhiều rượu.
"Cảm thấy thế nào?" Cùng đám tửu quỷ đó uống rượu, không cần nghĩ cũng biết Hạ Dĩ Hoan nhất định đã uống không ít. Diệp An sợ cô uống quá nhiều sẽ khó chịu, không khỏi thuận miệng hỏi một câu.
"Cũng ổn." Vừa nói xong, Hạ Dĩ Hoan lắc đầu.
"Có chỗ nào không thoải mái sao?" Diệp An không yên lòng, rất nhanh hỏi dồn.
"Chỉ là có chút buồn ngủ thôi." Mấy giây sau, Hạ Dĩ Hoan nhẹ giọng đáp.
Diệp An nghe vậy không khỏi cười, đẩy cửa xe ra đỡ lấy tay cô: "Không sao đâu, đến nhà rồi."
Hạ Dĩ Hoan gật đầu, nghiêng mắt nhìn về phía nàng: "Vâng."
Ánh mắt cô ôn hòa và ấm áp, so với trước đây, dường như còn mang theo chút cảm xúc khó nói nên lời. Có lẽ vì uống rượu, nỗi xúc cảm đó rốt cuộc không còn cách nào che giấu, cứ thế này sáng loáng hiện lộ trước mặt nàng.
Diệp An chưa bao giờ thấy ánh mắt cô hư vậy, nhất thời không khỏi sửng sốt. So với Hạ Dĩ Hoan vô dục vô cầu, tựa như không vướng khói lửa trần gian trước đây, người trước mắt này rõ ràng đã khác biệt.
Giống như rốt cục đã có tình cảm của "người".
Diệp An biết hình dung người trước mắt như vậy không hay lắm, nhưng không thể không nói, đây đích xác là cảm giác đầu tiên hiện lên trong lòng nàng khi bốn mắt nhìn nhau với người này.
Điều này khiến nàng không khỏi theo bản năng lẩm bẩm câu: "Ước gì cứ thế này mãi thì tốt biết bao."
Âm thanh không lớn, nhưng vẫn bị người bên cạnh nghe thấy rõ ràng.
Hạ Dĩ Hoan khẽ gật đầu, giống như đang đồng ý lời nàng nói: "Vâng, nếu cứ thế này mãi thì tốt biết bao."
Vừa nói xong, trêu cho Diệp An không tự chủ được lại cong khóe môi: "Cô biết tôi đang nói gì mà cô lại gật đầu thế."
Lần này Hạ Dĩ Hoan không nói nữa, chỉ theo chân nàng cùng cười.
Hai người rất nhanh vào phòng. Diệp An tranh thủ lúc Hạ Dĩ Hoan tắm rửa, nấu cho cô một bát canh giải rượu, rồi ngồi bên giường nhìn cô uống.
Trước đây đều là Hạ Dĩ Hoan hầu hạ nàng như vậy, bây giờ nàng lại lần đầu tiên chăm sóc người trước mắt thế này.
Vậy mà cũng không cảm thấy có gì không ổn. Bây giờ hai người họ đã không còn đơn thuần chỉ là quan hệ trợ lý và cấp trên. Nàng cũng không kháng cự làm những gì cho Hạ Dĩ Hoan, và cũng nguyện ý cô ấy dựa dẫm vào mình.
"Nằm xuống đi." Đợi cô uống xong canh giải rượu, Diệp An cầm chén đi cất, "Ngủ một giấc thật ngon nhé."
"Vâng." Hạ Dĩ Hoan ừ một tiếng gật đầu, thuận theo nằm xuống. Diệp An tiện tay đắp kín chăn cho cô, rất nhanh đứng dậy rời khỏi phòng.
Mới tắm rửa xong, lại nghe thấy phòng Hạ Dĩ Hoan vẫn còn động tĩnh. Cô ấy dường như có chút không thoải mái, lúc này vậy mà ho khan dữ dội.
"Cô sao vậy?" Diệp An nhíu mày, rất nhanh đi ra phòng khách rót ly nước, lần nữa đẩy cửa đi vào.
Hạ Dĩ Hoan lắc đầu, giọng có chút khàn: "Không sao đâu."
"Uống nước đi." Diệp An đưa cái ly vào tay cô, rất nhanh nghĩ tới chuyện không lâu trước đây, lúc đó Hạ Dĩ Hoan dường như cũng trốn vào nhà vệ sinh ho khan một lúc lâu, âm thanh không nhỏ, trông rất nghiêm trọng: "Cô rốt cuộc bị sao vậy, có cần đi khám không?"
"Không sao đâu, bây giờ tốt hơn nhiều rồi." Hạ Dĩ Hoan nói. Vì vừa mới ho khan quá dữ dội, lúc này khóe mắt đều không tự chủ được đỏ lên. Diệp An nhìn vào đáy mắt cô, lập tức còn có chút đau lòng.
"Thật sự không sao chứ?" Nàng không khỏi mở miệng hỏi.
Hạ Dĩ Hoan lắc đầu: "Thật sự không sao."
"Vậy cô mau nằm xuống đi." Diệp An thở dài, lại mở miệng bảo Hạ Dĩ Hoan nằm trở lại, đưa tay lần nữa đắp kín chăn cho người đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!