Chương 39: (Vô Đề)

Người đến là anh cả của Giang Minh, Giang Viễn.

Mặc dù Diệp An trước đây chưa từng gặp anh ta, nhưng cũng đã sớm nghe danh. Giang Viễn là người chính trực, năng lực phi thường, tuổi còn trẻ đã đạt được rất nhiều thành tựu, có một phong cách làm việc vô cùng đặc biệt lại hiệu quả.

Nói đến, ở một vài khía cạnh, anh ta lại có chút tương đồng với Hạ Dĩ Hoan trước đây, cũng khó trách hai người sẽ kết bạn.

Cái tát đó rất mạnh, Giang Minh vốn đã uống hơi nhiều, cả người nhất thời bị tát loạng choạng mấy bước, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, nửa ngày không phát ra được tiếng động nào.

Trì Nhan thấy thế sắc mặt lập tức tái mét, dừng mấy giây định rời đi, nhưng chưa kịp cất bước thì Giang Viễn đã rất nhanh nhìn lại: "Trì tiểu thư đúng không, nghe cuộc đối thoại vừa rồi thì gần đây cô dường như có chút chiếu cố em trai tôi. Giang gia không phải là người không chú trọng lễ phép, sau này nhất định sẽ cảm ơn tử tế."

Hai chữ "tử tế" được nhấn rất mạnh, Trì Nhan nghe vậy lập tức mặt xám như tro.

Giang Viễn một lần nữa thu hồi ánh mắt: "Diệp tổng, chuyện vừa rồi thực sự xin lỗi, Giang Minh nó làm việc không biết nặng nhẹ, sau này tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó tử tế."

"Bây giờ trời đã tối, không tiện làm phiền." Giang Viễn cụp mắt nhìn đồng hồ, lễ phép cúi chào Diệp An, "Xin cô cho tôi chút thời gian, ngày khác tôi nhất định dẫn nó đến nhà tạ lỗi."

Không hổ là người lăn lộn lâu năm trên thương trường, Giang Viễn nói chuyện có thể nói là giọt nước không lọt, lịch sự và phong thái đều đủ.

Diệp An hiểu được ý anh ta. Giang Minh dù có khốn nạn đến mấy rốt cuộc cũng là người nhà họ Giang, thật sự muốn làm ồn ào ra chuyện gì thì sẽ làm mất mặt Giang gia. Giang Viễn bây giờ cam chịu hạ thấp mình, đơn giản chính là lấy lui làm tiến, hy vọng Diệp An có thể không so đo nữa, tha thứ cho Giang Minh lần này.

Đã như vậy, Diệp An ngược lại cũng nguyện ý cho anh ta một mặt mũi: "Được."

"Cảm ơn." Giang Viễn ừ một tiếng gật đầu, "Tôi sẽ gọi người đưa Diệp tổng về."

"Không cần đâu." Diệp An lắc đầu, "Tôi có người lái xe."

"Được, vậy trên đường cẩn thận nhé." Thấy nàng nói vậy, Giang Viễn cũng không kiên trì nữa, đứng tại chỗ đưa mắt nhìn hai người rời đi.

Đi đến chỗ rẽ cầu thang, Diệp An dường như lại nghe thấy tiếng tát vang lên từ xa.

Hạ Dĩ Hoan rất nhanh lái xe đưa Diệp An về nhà.

Thuốc giải rượu tác dụng cũng không nhanh như vậy, Diệp An uống nhiều rượu, kỳ thực vẫn còn chút say, vừa đơn giản tắm rửa xong, Diệp An liền rất nhanh đến bên giường nằm xuống.

Hạ Dĩ Hoan theo sát vào phòng, ngồi xuống bên cạnh nàng.

Trong phòng chỉ mở đèn ngủ nhỏ, Diệp An đưa cánh tay phải lên mặt che lại hai mắt, giọng nói thầm thì truyền đến: "Tối nay ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi." Hạ Dĩ Hoan nói.

"Vậy thì tốt rồi." Diệp An khẽ gật đầu, trầm mặc nửa ngày mới lại nói, "Vậy cô nghỉ sớm một chút đi."

"Tôi hôm nay uống hơi nhiều, thực sự là buồn ngủ lắm rồi."

Nói xong, lần này Hạ Dĩ Hoan cũng không đáp lời, ngược lại nói một câu khác, nhẹ giọng hỏi nàng: "Diệp tổng, có muốn tâm sự không?"

"Trò chuyện cái gì?" Một lát sau, Diệp An nói.

"Cái gì cũng được." Hạ Dĩ Hoan đưa tay nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nàng, "Chỉ cần Diệp tổng muốn, cái gì cũng có thể nói."

Chỉ cần nàng muốn.

Diệp An dừng lại một chút, nửa ngày khóe miệng nhẹ nhàng cong lên: "Cô làm sao quen biết Giang Viễn?"

"Trước đây cùng hợp tác qua mấy vụ làm ăn." Hạ Dĩ Hoan nói.

"Cô đến từ lúc nào?" Diệp An lại hỏi.

"Lúc đồ ăn vừa được dọn đủ." Hạ Dĩ Hoan đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!