Chương 35: (Vô Đề)

Từ sảnh triển lãm bước ra, Diệp An khẽ thở phào.

Hạ Dĩ Hoan bên cạnh dường như nhận ra tiếng thở dài đó, lập tức đưa mắt tới: "Diệp tổng sao vậy?"

"Không có gì." Diệp An lắc đầu, không muốn nói rõ quá nhiều về nỗi phiền muộn trong lòng, chỉ nói, "Bên trong quá đông đúc, nhất thời có chút ngộp thở."

"Vâng, quả thực là như vậy." Hạ Dĩ Hoan gật đầu.

Diệp An nghiêng mắt đối diện với ánh mắt cô, luôn cảm thấy sắc mặt Hạ Dĩ Hoan có vẻ gì đó lạ lạ: "Cô sao vậy, đang nghĩ chuyện gì thế?"

"Không có gì." Hạ Dĩ Hoan nói, tiến lên mấy bước mở cửa xe cho Diệp An.

Diệp An cúi người ngồi vào trong xe, vừa chỉnh lại vạt áo, liền bất thình lình nghe Hạ Dĩ Hoan tiếp tục câu chuyện vừa rồi chưa nói xong: "Chỉ là muốn biết người vừa rồi là ai."

Trì Nhan sao?

Cô ấy sao đột nhiên lại để tâm đến chuyện này.

Diệp An quen biết nhiều người, các ngành các nghề đều có, cả thành phố C thì lớn như vậy, đôi khi khó tránh khỏi sẽ chạm mặt, uống trà ăn cơm đều là chuyện thường tình.

Hạ Dĩ Hoan cũng gặp qua mấy lần, nhưng đều không có phản ứng gì, không biết sao lần này vậy mà lại để bụng.

"Một người bạn cũ trước đây thôi." Diệp An không muốn nói quá nhiều.

Nhưng không ngờ Hạ Dĩ Hoan lại hỏi tiếp: "Bạn từ lúc nào vậy, thời đại học sao?"

Diệp An gật đầu, kéo tấm che nắng xuống: "Đúng vậy."

"Sao trước đây chưa từng thấy qua?" Hạ Dĩ Hoan chuyển động tay lái quay đầu, "Trước đó không ở thành phố C à?"

"Ừm." Diệp An có chút kỳ quái liếc cô một cái, "Ra nước ngoài."

Hạ Dĩ Hoan há miệng, dường như còn muốn hỏi thêm gì đó, Diệp An kịp thời mở miệng cắt ngang cô, rất nhanh nói: "Hỏi nhiều vậy làm gì?"

"Chỉ là có chút lo lắng cho Diệp tổng." Mấy giây sau, Hạ Dĩ Hoan mới đáp.

"Có gì mà phải lo lắng." Diệp An chớp chớp mắt, đột nhiên có chút muốn cười, "Tôi lớn thế này rồi, gặp người khác thì làm sao mà bị làm sao được."

"Yên tâm đi, tôi làm gì cũng có chừng mực." Trực giác của nàng mách bảo Hạ Dĩ Hoan hôm nay có vẻ gì đó lạ lạ, nhưng lại không thể nói ra lạ ở chỗ nào, "Ngược lại là Dĩ Hoan cô, hôm nay nói chuyện có vẻ khác thường rất nhiều đấy."

"Điều tra tôi à." Nàng nói.

Lần này Hạ Dĩ Hoan không nói nữa, chỉ là cười một tiếng rồi thôi.

Thời gian vẫn còn dư dả, trùng hợp Hạ Dĩ Hoan lúc này cũng còn chưa ăn cơm. Diệp An lười về công ty ăn, dứt khoát tìm chỗ gần đó ăn chút gì.

Kể từ khi chung sống với Hạ Dĩ Hoan, người này ngày nào cũng thay đổi món để nấu ăn cho nàng. Diệp An ban ngày công việc quá bận rộn, thường xuyên không để ý đến việc nghỉ ngơi, Hạ Dĩ Hoan sợ nàng không đủ dinh dưỡng, dứt khoát từ việc ăn uống giúp nàng bồi bổ, làm những món ăn đều bổ dưỡng và lành mạnh.

Mùi vị cũng rất ngon, Diệp An mỗi lần nếm thử đều sẽ không tự chủ mà cảm thán, bản thân thuê cô ấy làm trợ lý thật sự là một lựa chọn sáng suốt.

Tuy nhiên đồ ăn lành mạnh nhiều quá, thỉnh thoảng cũng có chút thèm thức ăn vặt.

Ví dụ như tôm.

Gần đây tình cờ có một nhà hàng nổi tiếng về món tôm, Diệp An tiện tay tra đánh giá trên mạng, thấy cũng không tệ lắm, dứt khoát liền chọn địa điểm ăn trưa ở đây.

"Diệp tổng ăn được không?" Trước khi vào cửa, Hạ Dĩ Hoan hỏi nàng một câu.

"Có gì mà không ăn được." Diệp An nói, tìm một chỗ ưng ý ngồi xuống, tiện tay lật menu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!