Chương 34: (Vô Đề)

"Học tỷ."

Nghe được cách xưng hô quen thuộc này, Diệp An không khỏi dừng lại mấy giây, theo bản năng dừng bước.

Tính cách của Trì Nhan từ thời học sinh nàng đã hiểu rất rõ: độc lập, ôn nhu, đối xử với mọi người hiền lành nhưng không kiêu ngạo không tự ti, và quan trọng nhất, cô ấy vô cùng tự tin.

Một người có sự tự tin là chuyện tốt, nhưng mọi thứ đều có giới hạn. Diệp An thế nào cũng không nghĩ tới bao nhiêu năm không gặp, Trì Nhan không chỉ có thể không mời mà tới chủ động đến tận nhà thăm, thậm chí còn có thể mặt không đổi sắc nói ra những lời như vậy.

Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, có một số việc thật ra cũng đã sớm không thể quay lại được nữa.

Diệp An khẽ cười, vẫn chưa tiếp lời cô, chỉ nói: "Tôi phải đi đây, Trì tỷ cứ tự nhiên."

Nói xong, người đã biến mất trong tầm mắt.

Hạ Dĩ Hoan lúc này đang đứng ở trước tòa nhà công ty đợi nàng, ánh chiều tà bao phủ lên người cô những vệt sáng lấp lánh, là một vẻ đẹp khó tả và chói mắt. Không biết thế nào, khi nhìn thấy cô ấy trong khoảnh khắc đó, tâm trạng phiền não của Diệp An đột nhiên tốt lên rất nhiều.

"Hôm nay thế nào rồi?" Nàng tiến lên mấy bước đỡ lấy bàn tay Hạ Dĩ Hoan đưa tới. Gần đây thời tiết càng ngày càng lạnh, gió thổi vào mặt khiến người ta không nhịn được rùng mình một cái, cũng may lòng bàn tay Hạ Dĩ Hoan đủ ấm áp.

"Nhờ phúc của Diệp tổng, trải qua không tồi ạ." Hạ Dĩ Hoan nói.

Diệp An nghe vậy không khỏi nhìn qua: "Miệng cô bôi mật đấy à?"

"Diệp tổng không muốn nghe sao?" Hạ Dĩ Hoan cũng nhìn về phía mắt nàng.

"Không, tôi thật sự rất hài lòng." Diệp An nói, đưa tay vỗ vai cô. Thi Thiển gần đây đã tung ra mấy loại nước hoa mới, nàng buổi chiều mới thử qua mùi, trên cổ tay còn vương vấn một mùi hương nhẹ nhàng.

Hạ Dĩ Hoan nghe vậy khẽ cười: "Hôm nay muốn đi đâu ăn cơm, bên ngoài hay là về nhà?"

"Ăn ở bên ngoài đi." Diệp An ngáp một cái, cúi người ngồi vào trong xe, "Cô ngày nào cũng nấu cơm vất vả rồi."

"Vì Diệp tổng nấu cơm thì đâu có nói lên được vất vả gì đâu." Hạ Dĩ Hoan ừ một tiếng lắc đầu.

Diệp An không khỏi cười: "Chỉ riêng những lời này của cô, bữa cơm hôm nay cũng phải là tôi mời rồi."

"Đi thôi." Nàng nói, theo thường lệ nhắm mắt lại tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Hạ Dĩ Hoan cũng hoàn toàn như trước đây tiến tới, giúp nàng cài cúc áo khoác.

Từ ngày hai người đạt thành thỏa thuận đến nay đã qua rất lâu, Diệp An dần dần thích ứng với sự chăm sóc thân thiết của cô, và cũng dần dần bắt đầu tận hưởng những dịch vụ vô vi bất chí của cô ấy.

Hai người không ai nói thêm lời nào, xe chạy rất nhanh, chỉ chốc lát sau liền dừng lại trước một quán ăn.

Diệp An mở mắt nhìn ra, là quán ăn nàng thích.

Xem ra trong khoảng thời gian chung sống này, Hạ Dĩ Hoan đã hoàn toàn nắm bắt được sở thích của nàng.

Diệp An chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nhếch môi lên mở cửa xuống xe.

Một đêm mộng đẹp.

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp An đúng giờ đã đến công ty.

Hôm nay công việc phải làm không ít, cả buổi sáng Diệp An đều không mấy khi rời khỏi văn phòng, cho đến giờ nghỉ trưa mới rảnh rỗi.

Gần đây sắp đến sinh nhật mẹ của Lưu Nguyệt. Là bạn tốt, Diệp An tự nhiên rất quan tâm đến chuyện này. Mẹ Lưu Nguyệt thích nhất gốm sứ mỹ nghệ tinh xảo và đẹp mắt. Trùng hợp gần đây có một triển lãm được tổ chức, sẽ có không ít hàng triển lãm thích hợp được trưng bày và bán. Diệp An không muốn bỏ lỡ cơ hội, chi bằng đến xem.

Ai ngờ vừa xuống thang máy, liền tình cờ gặp một người quen thuộc.

Trì Nhan rốt cuộc lại ở đó.

Không giống hôm qua, lần này cô ấy không đợi ở phòng khách, mà trực tiếp ngồi trong khu nghỉ ngơi ở sảnh lớn. Khi Diệp An xuống lầu, cô ấy vừa lúc đang trò chuyện với cô lễ tân trẻ tuổi, cử chỉ và phong thái đều toát lên vẻ thanh lịch và xinh đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!