Trong hơn hai mươi năm qua, Diệp An đã gặp không ít người.
Rất nhiều người đối với nàng phần lớn đều là khách qua đường, đơn giản chỉ là gặp gỡ, quen biết, cùng trải qua một khoảng thời gian, sau đó mỗi người mỗi ngả, ai đi đường nấy.
Trí nhớ của con người có hạn, Diệp An không muốn luôn hồi tưởng lại đủ loại chuyện đã qua, rất nhiều thứ nên quên trước đây đều đã quên gần hết.
Duy chỉ có cái tên Trì Nhan này.
Người này là một học tỷ của nàng thời đại học.
Hai người quen biết nhau trong hội học sinh, sau đó lại cùng nhau tham gia mấy buổi tụ họp, lên kế hoạch mấy hoạt động. Lúc đó, hai người gặp nhau cũng không quá sâu, nhiều nhất là coi như những người bạn biết mặt mà gặp nhau trên đường.
Cho đến sau này khi Diệp An bắt đầu lập nghiệp.
Không thể không nói, Trì Nhan khi đó đã giúp đỡ nàng rất nhiều.
Gia thế Trì Nhan vốn là kinh doanh, từ nhỏ đã được mưa dầm thấm đất rất nhiều. Mặc dù không tính là quá tinh ranh, nhưng để chỉ dạy cho Diệp An thì lại dư sức. Nói không ngoa chút nào, Diệp An có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay, có một phần rất lớn nguyên nhân là bởi vì trong giai đoạn đầu khởi nghiệp may mắn được Trì Nhan giúp đỡ.
Diệp An tự nhận mình đời này chưa bao giờ động lòng với ai, nhưng hồi tưởng lại ngày xưa, nàng quả thực đối với Trì Nhan có một chút tình cảm không rõ ràng, không thể nhìn thấu.
Trì Nhan đối với nàng cũng hẳn là như vậy.
Hai người cùng nhau ăn rất nhiều bữa cơm, cùng nhau giải quyết rất nhiều vấn đề khó khăn, thậm chí cùng nhau quy hoạch tương lai, ước định sau khi tốt nghiệp sẽ theo đuổi sự nghiệp và công việc giống nhau.
Chỉ là sau khi tốt nghiệp, Trì Nhan đã thất tín, cô ấy vậy mà không một lời từ biệt đã ra nước ngoài.
Cuộc sống không phải cổ tích, khó tránh khỏi sẽ gặp phải một chút biến cố. Đều là người trưởng thành, đủ để kiểm soát tốt tâm trạng của mình. Đối mặt với việc cô ấy thất tín, Diệp An thoạt đầu cũng không cảm thấy quá tức giận hay phẫn nộ, chỉ là lo lắng cô ấy có phải đã gặp phải khó khăn gì khó giải quyết không.
Ai ngờ tin nhắn gửi đi, vậy mà hoàn toàn chìm vào im lặng, điện thoại cũng vậy, Trì Nhan một cuộc cũng không nghe.
Một lúc sau, Diệp An bản thân cũng cảm thấy không còn chút sức lực nào. Nàng không phải là người dễ dàng chìm đắm trong quá khứ, Trì Nhan đã lựa chọn vứt bỏ tất cả để hướng về phía trước, vậy nàng cũng vậy.
Chỉ là không ngờ sẽ đột nhiên nhận được tin nhắn của cô ấy vào ngày hôm nay.
Rất nhanh, Hạ Dĩ Hoan lái xe tới.
"Diệp tổng." Cô nói, xuống xe mở cửa xe ghế sau cho Diệp An, "Đợi lâu rồi, lên xe đi."
"Ừm." Diệp An gật đầu, tiện tay tắt điện thoại di động, chỉnh trang váy rồi ngồi vào trong xe.
"Ngày mai có sắp xếp gì không?" Hạ Dĩ Hoan hỏi, "Vẫn là giờ cũ đến công ty chứ?"
"Sớm hơn nửa tiếng đi." Diệp An nói, "Có một cuộc họp sớm."
"Vâng." Hạ Dĩ Hoan gật đầu, vẫn chưa vội vàng cho xe chạy, mà là q*** t** lấy một chiếc áo khoác đến, nhẹ nhàng khoác lên người Diệp An.
"Ban đêm gió lớn, Diệp tổng cẩn thận đừng bị cảm." Cô nói.
Vẫn là sự quan tâm thường ngày, nhưng không biết tại sao, Diệp An lại cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều.
Một lúc sau, nàng chồm người lên, hai tay chạm vào nút áo trên áo khoác của Hạ Dĩ Hoan, động tác nhẹ nhàng cài cúc cho cô.
"Cô cũng vậy nhé." Sau đó nàng nói, nhẹ nhàng ngáp một cái rồi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, "Hơi buồn ngủ, trên đường kể chuyện xưa cho tôi nghe một chút đi."
Chớp mắt đã sang ngày hôm sau.
Sáng sớm thức dậy, Diệp An theo thường lệ bôi thuốc cho Hạ Dĩ Hoan. Hai ngày này thực sự quá mệt mỏi, tối hôm qua nàng ngủ hơi sâu, nhưng trong lúc nửa mơ nửa tỉnh vẫn nghe thấy chút tiếng động bên ngoài truyền đến.
Cũng giống như đêm đó, có lẽ vẫn là từ trong phòng tắm truyền ra, là tiếng Hạ Dĩ Hoan ho.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!