Chương 32: (Vô Đề)

"Vạn nhất tôi một ngày nào đó không thể rời xa cô thì sao bây giờ?"

Lời nói này rất nhẹ, nhưng nghe lại mang vẻ mập mờ khó hiểu. Diệp An nói không suy nghĩ, nhưng Hạ Dĩ Hoan bên cạnh lại tiếp nhận rất nghiêm túc.

Nửa ngày sau, Hạ Dĩ Hoan khẽ thốt ra mấy chữ: "Không sao đâu, tôi nghĩ Diệp tổng sau này nhất định sẽ gặp được người tốt hơn tôi."

Vừa nói xong, Diệp An nghiêng mắt nhìn khuôn mặt Hạ Dĩ Hoan.

"Có thật không." Nàng khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua mắt Hạ Dĩ Hoan, cố ý nâng cao giọng điệu, trêu chọc nói, "Nghe ý tứ trong lời nói này, cô là đã sớm có ý định rời đi rồi."

"Làm sao lại thế." Hạ Dĩ Hoan một tiếng lắc đầu, khẽ cười nói, "Tôi sẽ vẫn luôn ở bên cạnh Diệp tổng mà."

Thời hạn ít nhất là ba năm mà chúng ta đã từng ước định.

"..."

Tầm một tiếng sau, Lưu Nguyệt và mọi người cũng cuối cùng đi ra ngoài.

"Lần này ngâm thật là sảng khoái quá đi." Nhìn thấy Diệp An đang ngồi chờ trong khu nghỉ ngơi, Lưu Nguyệt vội vàng vươn vai rồi tiến tới, "Ai nha, An An cậu ngày mai còn có sắp xếp gì không?"

"Có một số việc." Diệp An nói, "Sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là hỏi thăm thôi mà." Lưu Nguyệt cười hì hì, "Thời gian cuối tuần tốt đẹp như vậy, không bằng phóng túng thêm một chút ở bên ngoài đi."

"Ngày mai lại cùng đi đánh cầu nhé, sau đó đi xem một buổi biểu diễn, tiện thể ăn một bữa ở cái quán mà cậu rất thích đấy." Cô nói, "Khó khăn lắm mới có thời gian tụ họp một chút."

Đề nghị này nghe được quả thực khiến người ta có chút động lòng.

Nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai, Diệp An vẫn lắc đầu.

Không có gì khác, bởi vì ngày mai là thời gian Dương lão sư một lần nữa chuyển về nơi ở cũ.

Kể từ ngày hôm đó gặp Dương lão sư một lần, hiểu được câu chuyện của bà ấy sau đó, Diệp An liền thực sự có chút không yên tâm. Hơn nữa bà ấy là ân sư của Hạ Dĩ Hoan, xét về tình hay về lý bản thân mình cũng nên giúp đỡ một chút.

Tranh cãi kéo dài bấy lâu nay giữa nhà đầu tư và bên quản lý tài sản cuối cùng cũng kết thúc. Cuối cùng, bên quản lý tài sản đã quyết định bỏ tiền thuê đội thi công đến sửa chữa. Tình cờ, vị tổng thầu đó lại là người quen cũ của Diệp An. Nàng dứt khoát thêm chút tiền, bảo họ tiện thể sửa sang lại phòng của Dương lão sư một lần.

Bao gồm việc sơn lại tường, thay cửa sổ cũ bằng loại cách âm tốt hơn, thay thế đường ống nước và máy sưởi đã lâu năm không được sửa chữa...

Đối với việc này, Dương lão sư vừa cảm động vừa cảm tạ, thực sự không biết nói gì cho phải, lúc này liền bày tỏ bản thân nhất định sẽ nhanh chóng trả lại số tiền này.

Nói xong Diệp An liền lắc đầu: "Mối quan hệ của con và Dĩ Hoan rất thân thiết, ân sư của cô ấy đương nhiên chính là ân sư của con. Với tư cách là vãn bối, những việc này đều là điều đương nhiên."

"Huống hồ Dương lão sư đã từng nói qua, chỉ cần có cơ hội liền có thể đến nhà ngài làm khách. Lời này con vẫn luôn ghi tạc trong lòng, có lẽ sau này kiểu gì cũng sẽ đến làm phiền, những thứ này không bằng cứ coi như con tạm ứng tiền cơm cho ngài vậy."

Cứ như vậy, Hạ Dĩ Hoan lại nợ nàng một món ân tình.

Điều này không khiến cô ấy đút thêm cho nàng một quả dâu tây thì thực sự không thể nào nói nổi.

Nghĩ đến đây Diệp An cười cười, vô thức mở miệng, nhưng còn chưa kịp nói, đã thấy Hạ Dĩ Hoan vậy mà thật sự lại lấy ra một quả dâu tây đưa đến bên miệng nàng.

Hai người luôn có một sự ăn ý kỳ kỳ quái quái ở những chỗ như thế này.

Diệp An nghiêng mắt nhìn cô một cái, cúi đầu ăn.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến ngày thứ hai.

Gần đây công việc bận rộn, Diệp An nhất thời lơ là vận động, sáng sớm tỉnh dậy chân vẫn còn đau một chút, đi đường thực sự khó chịu.

Trái lại Hạ Dĩ Hoan, vậy mà như một người không có chuyện gì vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!