Chương 26: (Vô Đề)

Gần đó có một quán bar mà Diệp An thường xuyên lui tới.

Nghe thấy nàng nói câu đó xong, Hạ Dĩ Hoan dường như khựng lại: "Diệp tổng đang có tâm trạng không tốt à?"

"Không có." Diệp An ừ một tiếng, cũng không định nói rõ quá nhiều với cô, "Chỉ là đột nhiên muốn uống thôi."

Nàng quay đầu nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Dĩ Hoan: "Muốn đi không?"

"Đi." Hạ Dĩ Hoan khẽ gật đầu, sau đó cúi mắt cài chặt cúc áo khoác cho Diệp An, "Có thể cùng Diệp tổng uống rượu là vinh hạnh của tôi."

Nghe thấy cô đồng ý, tâm trạng Diệp An khá hơn một chút: "Cô cứ ngồi cùng tôi là được."

Nàng vừa bước đi vừa nói. Bây giờ có Hạ Dĩ Hoan đi bên cạnh nâng ô cho mình, những hạt mưa phiền toái cũng không còn thể làm nàng ướt chút nào. Diệp An ngước mắt nhìn chằm chằm giọt nước đọng trên cánh hoa, nửa ngày khẽ nhếch khóe môi cười: "Cô là bệnh nhân, cấm uống rượu đấy."

"Vâng." Hạ Dĩ Hoan ừ một tiếng gật đầu, nhấc chân đuổi theo bước chân của nàng.

Khẽ cười nói: "Vậy tôi sẽ gọi một ly nước chanh cho mình vậy."

"..."

Quán bar đó kinh doanh từ giờ ăn trưa, kéo dài đến hai giờ sáng. Không gian tao nhã, thoải mái, rất thích hợp để ăn uống, trò chuyện và thư giãn.

Lúc này thời gian còn sớm, quán bar không có quá nhiều người. Diệp An dẫn Hạ Dĩ Hoan đến chỗ mình thường ngồi, gọi rượu cho nàng và thức uống cho Hạ Dĩ Hoan.

"Quán này được đánh giá rất tốt đó." Diệp An nói, tiện tay lướt qua menu đồ ăn vặt. Bữa ăn vừa rồi vì bị chuyện Lý Nhu làm ảnh hưởng tâm trạng, thật ra nàng căn bản không ăn được mấy miếng, "Dĩ Hoan trước đây đến đây bao giờ chưa?"

"Chưa." Hạ Dĩ Hoan lắc đầu, "Đây là lần đầu."

Diệp An nhất thời hứng thú: "Vậy bình thường cô làm gì?"

"Làm việc, họp hành." Hạ Dĩ Hoan nói.

Diệp An ừ một tiếng chần chờ mấy giây: "Không còn gì khác à?"

Hạ Dĩ Hoan cười nói: "Không còn."

"..." Diệp An trước đây luôn cảm thấy mình tự ép bản thân quá mức, không ngờ Hạ Dĩ Hoan còn khoa trương hơn nàng.

"Không thể nào không có chút thời gian rảnh nào chứ?" Diệp An hỏi.

"Có." Hạ Dĩ Hoan đáp từng câu một, "Nhưng bận rộn."

"Bận gì vậy?" Diệp An nhíu mày.

Hạ Dĩ Hoan cười cười, rõ ràng không định nói cho nàng: "Bí mật."

Diệp An ngước mắt nhìn cô một cái, một lát sau một lần nữa thu lại ánh mắt nhìn về phía menu trước mắt: "... Được thôi."

Mỗi người đều có những bí mật thuộc về riêng mình. Nếu Hạ Dĩ Hoan không muốn nói, vậy nàng cũng không có gì có thể hỏi.

Hai người vừa trò chuyện, nhân viên phục vụ đã mang rượu tới.

Diệp An hôm nay tâm trạng không tốt, rất nhanh tự rót cho mình một ly đầy. Tửu lượng của nàng thực sự không tệ, mặc dù vừa rồi ở bữa tiệc đã liên tục uống khá nhiều rượu nhưng cũng chỉ khiến nàng say năm sáu phần.

Đôi khi tửu lượng quá tốt cũng không phải chuyện gì hay. Con người không thể lúc nào cũng tỉnh táo mãi được, như thế quá bị đè nén, quá đau khổ. Thỉnh thoảng phóng túng một chút ngược lại là một cách giải tỏa.

Giờ phút này, Diệp An chỉ muốn quên đi tất cả những chuyện đáng ghét trong đầu mình.

"Dĩ Hoan tửu lượng thế nào?" Nàng cười cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ miệng ly, "Chờ vết thương của cô lành rồi, chúng ta hẹn lại một ngày khác, cùng uống nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!