Chương 23: (Vô Đề)

Nhà ở nhân viên của Thi Thiển không xa, nửa giờ sau, Diệp An đã đến trước cửa phòng Hạ Dĩ Hoan.

Hạ Dĩ Hoan vẫn chưa khóa cửa. Diệp An đưa tay lịch sự gõ hai cái, được cho phép sau rất nhanh nhấc chân bước vào.

Điều kiện nhà ở của Thi Thiển vẫn rất tốt, bình thường là hai người một phòng. Không gian không chỉ tương đối lớn mà trang thiết bị cũng vô cùng đầy đủ. Mặc dù không bằng nơi ở trước đây của Hạ Dĩ Hoan, nhưng ở cũng coi như thoải mái.

Huống chi Diệp An đã cố ý dặn dò không sắp xếp nhân viên khác vào phòng này nữa, nên dù sao đây cũng được xem là phòng riêng chỉ thuộc về Hạ Dĩ Hoan.

Diệp An vốn cho rằng Hạ Dĩ Hoan sẽ dành chút công sức để trang trí và sắp xếp căn phòng.

Nhưng cô lại không làm vậy.

Diệp An ngước mắt nhìn quanh một vòng, thấy mọi thiết bị và cách bố trí trong phòng không hề khác biệt so với trước khi cô vào ở. Không chỉ vậy, đồ đạc của Hạ Dĩ Hoan cũng ít một cách lạ thường. Trong tủ quần áo chỉ có mấy bộ đồ đã giặt sạch sẽ, trên bàn gần như không có vật gì, trên giường chỉ có vỏn vẹn một chiếc gối và một chiếc chăn mỏng. Trong thùng rác bên cạnh bàn là mấy miếng gạc vừa thay ra.

Vô cùng sạch sẽ, nhưng cũng quá mức sạch sẽ.

Lúc này, nếu không phải Hạ Dĩ Hoan đang đoan đoan chính chính ngồi trên giường, dù nói căn phòng này chưa từng có người ở qua Diệp An cũng tin.

Cứ như vậy vô dục vô cầu sao.

Diệp An không khỏi khẽ nhướng mày.

Nhận thấy nàng bước vào, Hạ Dĩ Hoan rất nhanh quay đầu lại, khẽ giọng nói: "Diệp tổng."

"Ừm." Diệp An gật đầu, tiến lên mấy bước đến ngồi bên cạnh cô, đặt túi đồ trong tay xuống bàn, "Tay cô sao rồi?"

"So với hôm qua cảm giác tốt hơn một chút." Hạ Dĩ Hoan nói, "Không còn đau nhiều như vậy, nhưng lấy đồ vẫn còn hơi khó khăn."

"Cứ dưỡng thêm đi." Diệp An thở dài, nghiêng mắt nhìn sang một bên, rất nhanh cầm lấy lọ thuốc và tăm bông để trên bàn, "Ngồi lại đây chút, tôi giúp cô thoa thuốc."

Nói xong, Hạ Dĩ Hoan quả thật nghe lời dịch người về phía nàng.

Diệp An cầm tăm bông thấm thuốc, cúi mắt thoa thuốc lên tất cả những vết cắt trên cánh tay cô. Tối qua nàng trạng thái không tốt, chưa kịp kiểm tra kỹ lưỡng, cho đến khi lúc này nghiêm túc nhìn kỹ, mới phát hiện vết thương trên người cô còn nhiều hơn mình tưởng.

Điều này khiến Diệp An theo bản năng động tác nhẹ nhàng hơn: "Đau không?"

"Cũng được." Hạ Dĩ Hoan khẽ cười lắc đầu.

"Quay lại đây." Diệp An thoa thuốc xong cánh tay cho cô, lại ngước mắt nhìn về phía lưng của cô. Hạ Dĩ Hoan hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, sợi vải mềm mại mịn màng, xuôi theo thân hình rủ xuống, nhẹ nhàng che phủ cơ thể cô.

Không hiểu sao, Diệp An đột nhiên cảm thấy người này dường như quá mức đơn bạc.

"Cô..." Nàng khẽ ho một tiếng, lúc này mới nói, "Cởi mấy cúc áo phía trước ra đi, thế này tiện hơn một chút, tôi sợ sẽ không cẩn thận chạm vào vết thương của cô."

Hạ Dĩ Hoan một tiếng: "Vâng."

"Ừm." Diệp An không nói nữa, yên lặng chờ cô cởi cúc áo, sau đó cởi cả áo sơ mi ra.

"Cô làm gì vậy?" Diệp An không ngờ cô lại cởi áo.

"Thế này tiện hơn." Hạ Dĩ Hoan nói, đưa tay vén tóc lên một lớp, để lộ toàn bộ phần lưng trần bóng bẩy, "Phiền Diệp tổng."

"... Được thôi." Diệp An thấy vậy không khỏi có chút bất đắc dĩ. Nhưng rất nhanh, khi nàng nhìn thấy vết bầm tím lớn trên lưng Hạ Dĩ Hoan, cảm xúc trước đó lập tức bị xua tan.

Nàng lại nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Có thể sẽ hơi đau một chút." Diệp An hít sâu một hơi, ấn đường dần dần nhíu lại, "Tôi cố gắng nhẹ tay nhất có thể."

Hạ Dĩ Hoan vân đạm phong khinh nhếch khóe môi: "Không sao đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!