Dạ Tiểu Vũ nép mình vào một góc, cơn đau ẩn ẩn dưới chân khiến cho cô di chuyển một cách khó khăn.
Tiêu diệt chừng đó địch nhân, cô vẫn chưa lên được chức "giáo mục"
- chức vụ có quyền điều hành phi thuyền vũ trụ và các trạm vũ trụ. Cứ như thế, kế hoạch vận chuyển Vũ Chinh an toàn trở về Trái Đất
- thủ đô của Liên Bang vẫn chưa thể thành công.
Những gián điệp cô cài vào nội bộ quân Cách mạng vẫn chưa mang được thêm thông tin gì hữu ích cho cô, hoàn toàn là không có hồi âm nào.
Thời gian càng dài thì khả năng chữa trị vết thương cho Vũ Chinh càng nhỏ... Không có thiết bị y tế cao cấp của Trái Đất, cơ hội cho cô lấy lại đôi chân kia cho Vũ Chinh gần như là 0%!
Thời gian thời gian thời gian!!!
Dạ Tiểu Vũ thống khổ rít lên nhè nhẹ. Cảm giác thiếu một ai đó thứ gì luôn thúc cô muốn phát điên lên!
Cô hoàn toàn không quan tâm Liên Bang thiếu Vũ Chinh thì sẽ bị hủy diệt thành kiểu gì, cô chỉ biết nếu không nhanh đem Vũ Chinh trở về để gấp rút chữa trị đôi chân của hắn, suốt đời này, cô sẽ thiếu hắn, thiếu rất nhiều!
Cô thiếu Tần Đông một mạng không bao giờ có cơ hội trả lại.
Rồi mới đây lại có một người thân của Trịnh Công vì cô mà chết, cô lại thiếu hắn!!!
(Chú ý, Trịnh Lã là ông ngoại TC, not bố nhá =.=, TC theo họ ngoại)
"Em ở đây!!?" Một hơi thở nam tính ẩm ướt thở bên tai Dạ Tiểu Vũ, cô mím môi nhìn lên, những sợi tóc đen nhánh của nam nhân chạy xuôi bên chóp mũi cô mà nhảy múa.
Ai đây ta?
Dạ Tiểu Vũ mờ mịt nhìn hắn, câu hỏi vô tâm trong đầu cô được nam nhân đọc trọn vẹn.
Quên nói một câu, Sở Lưu sau khi đột phá gen cấp S ở Venus, nhận được dị năng "liên kết trí não"
- một kĩ năng gần như là vô địch với nghề gián điệp của hắn.
"Em..." Sở Lưu bất lực cười khan một tiếng, cơn đau sót trong tim khiến cả đầu óc hắn tê dại.
Còn có ai vô tình hơn em chứ?
Tôi đã nhắc nhở em biết bao nhiêu lần, thế nhưng em vẫn vô tình như vậy, quên đi tôi thật dễ dàng!
Dạ Tiểu Vũ cái hiểu cái không nhìn hắn. Cô với hắn quen nhau sao?
Sở Lưu nhăn mày thực chặt. "Em không nên ở nơi này, tôi sẽ tìm cách đưa em trở về thủ đô Liên Bang
- Trái Đất."
"Hả?" Đôi mắt Dạ Tiểu Vũ trừng to nhìn hắn.
"Những kẻ "Thần linh" kia không phải người mà chúng ta hiện tại có thể trêu chọc, em nên nhanh chóng rời đi nơi này đi." Sở Lưu nhìn xung quanh, sau khi dùng dị năng điều tra một vòng không có ai mới thở phào một tiếng.
"Anh..." Dạ Tiểu Vũ nhíu mi. Một bóng người hiện ra trong đầu cô.
Sở Lưu nắm lấy chiế cằm xinh đẹp, đặt lên đôi môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng. "Không được hành động lỗ mãng, cứ chờ tin tức ở tôi."
...
Phượng Ly Hy nhìn Sở Lưu mở cửa tiến vào phòng, chiếc lưỡi xinh đẹp vòng quanh đôi môi gợi cảm. Nam nhân này, luôn khiến cô muốn được chinh phục hắn, đem hắn như nô lệ dẫm nát dưới chân!
Ai bảo hắn dám cao ngạo như thế chứ? Dám từ chối những lời mời gọi của cô!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!