Chương 46: Buôn bán có lời a (siêu vụn h =.=)

Dạ Tiểu Vũ nhận lấy tấm thẻ từ tay Vũ Phong, nhìn ông tựa như nguyên thủ cao cấp nhất Liên Bang được hộ tống đi, khóe môi câu câu.

Ván cược này, là cô thắng...

"Không... thậm chí là ta còn có thể có được thứ to lớn hơn..." Ánh mắt Dạ Tiểu Vũ lóe lóe lóe lóe.

Lâm Lam đứng phía sau lưng Dạ Tiểu Vũ, ngơ ngác nhìn ánh mắt đầy tự tin cùng lãnh liệt của cô, bàn tay nắm chặt. Cậu cúi đầu, kéo sát chiếc áo vào cơ thể bẩn thỉu, tự như một con thú nhỏ tìm kiếm sự an toàn, lại như một dã thú yếu ớt, non nớt khẽ liếm miệng vết thương.

Dạ Tiểu Vũ liếc nhìn động thái của cậu nhóc sau lưng, khóe miệng câu lên độ cong hài lòng.

Phải có ghen tỵ, có tự ti, có khát vọng, thì mới có thể trở nên mạnh mẽ!

Sau đó một thoáng, ánh mắt Dạ Tiểu Vũ trở nên rét lạnh, hướng về phía một tòa nhà liếc mắt nhìn.

Nơi đó, có một con dã thú... hơi thở thực quen thuộc...

Ha ha, quen thuộc đến mức muốn một dao lấy mạng hắn!

...

"Nhan Lăng... cậu làm sao vậy?" Nam nhân run rẩy khóe môi, cố gắng tránh xa tảng băng đang thoát phá ra khí lạnh trước mặt.

Nhan Lăng không hề hé môi, ánh mắt xa xăm nhìn về phương hướng hai bóng lưng dần khuất khỏi tầm mắt, trầm mặc...

Lâm Lam đã chết...

Tìm kiếm một thế thân, như vậy sẽ chẳng khác nào hắn đang sỉ nhục sinh mệnh của cậu ấy.

"Không, đi thôi." Nhan Lăng quay lưng rời đi, đáy mắt lại trở về một mảnh tử khí âm trầm chìm vào bóng đêm.

Bóng đêm của thành phố này, tà ác mà mĩ lệ, nóng bỏng mà lạnh như băng

- một nơi mà tội ác cùng thiện lương hòa hợp cùng một chỗ, hoàn mỹ.....

Dạ Tiểu Vũ phấn khởi nhìn ngắm những kiến trúc trên đường. Thế giới tương lai, quả nhiên đủ xinh đẹp.

Cho dù cô đã được tham quan ở Venus, thế nhưng Venus quá lạc hậu, thật sự hoàn toàn khác hẳn so với nơi đây

- Trái Đất

- Chủ tinh của Liên Bang Hệ Mặt Trời. Và Hafnof

- thủ đô của Trái Đất, lại càng thêm mỹ lệ và cao quý.

Thế nhưng trên đường cái, ngoài những con người đi lại thật bình thường, lại có những cảnh tượng thật... không biết nói gì hơn...

"Chát! Chát Chát!" Roi da hằn vết trên da thịt nõn nã.

"A

~ Chủ nhân... tha thứ cho nô tì... nô tì biết lỗi rồi... a chủ nhân... ah ah ah... Ahhhhh........."

Sm trên đường cái =.= ...

"A........ ah..... quá mạnh mẽ... oh..... đâm thủng ta đi...... oh....... làm ta.... đâm chết ta...... Ahhhhhhhhhhhhhh"

Chị gái à...... 1 người không đủ hay sao mà phải tập hợp cả đám lại vậy???

Đặc biệt cảnh tượng một người một chó dính nhau trên đường cái càng làm nhức mắt Dạ Tiểu Vũ. Ôi cái thế đạo này... Càng khiến người ta bực mình chính là, mấy cái cảnh tượng này diễn ra công khai như vậy mà chẳng có một ai quan tâm, thậm chí còn có người qua đường hứng thú xông vào nhập trận...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!