Chương 45: Trở về

OAHAHA, SẮP 100K VIEWS!!!

=======

Dạ Tiểu Vũ ném cậu nhóc lên ghế phó lái, rút ra từ trong núi áo một chiếc kẹo mút ngọt ngào ngậm vào miệng.

Cô nha, không cắn cắn thứ gì đó thì sẽ ngứa ngáy răng nanh. Quả nhiên, vẫn là nên tìm mấy tên nam nhân đến cắn cắn a... Dạ Tiểu Vũ mơ màng tưởng tượng đến mấy cái bắp tay cơ ngực cứng rắn, nước miếng có xu thế muốn trào ra, phía dưới bụng cũng biểu thị một chút ngứa ngáy.

A, là muốn tìm bất mãn, muốn tìm nam nhân a...

Cô bước đến đám xác chết đang nằm la liệt, có chút mất hứng lục lọi trong đống xác thịt bẩn thỉu, máu tươi bắn lên mặt khiến hàng mi Dạ Tiểu Vũ có xu hướng nối lại thành một hàng.

Sau 5 phút, những thứ còn có tác dụng được Dạ Tiểu Vũ ném vào xe.

Hai khẩu súng sóng âm cấp C .

Hai con dao hợp kim bền loại B. (Vũ khí lạnh phân cấp theo độ cứng và bền, không hạn chế cấp Gen người sử dụng như vũ khí nóng)

Một khẩu súng ánh sáng cấp D có chút cũ.

Một vài thứ đồ bỏ đi vô dụng.

"A?" Dạ Tiểu Vũ móc lên một tâm thẻ, nhướn mày.

[Thẻ phi thuyền trưởng sân bay NAS

Được phép cất cánh những chuyến bay phi thuyền vũ trụ hạng nhẹ 10 người trở xuống.]

Tấm thẻ của một tên lái phi thuyền vũ trụ? Có thể mở cửa những phi thuyền hạng nhẹ 10 người trở xuống ở sân bay NAS? Dạ Tiểu Vũ chớp mắt một cái, bấm đồng hồ trên tay tra bản đồ sân bay NAS.

Ồ, cách nơi này chỉ 150 km?

"Ha..." Dạ Tiểu Vũ bật cười. "Đang không biết làm sao kiếm được phi thuyền rời đi, tấm vé về nhà lại được đưa đến tận tay, đủ may mắn..."

May mắn hơn nữa là Lục Lãnh chỉ có ý càn quét Venus một trận, không có ý định đem hành tinh này nắm giữ, tiếp quản, đồng thời ngăn chặn và càn quét. Nếu không, chỉ sợ phi thuyền của cô vừa mới ló mặt lên không phận Venus liền sẽ bị hạm đội của Dang oanh tạc thành cái sàng đựng cám heo...

Dạ Tiểu Vũ tức khí đạp lên bộ phận bẩn thỉu của một tên xấu số, sau đó leo lên xe.

"B... rừm...." Chiếc xe tàn nhẫn dùng một tốc độ thật chậm rãi cán qua từng cái xác một, không cái nào thoát khỏi, sau đó lại lùi lại một lần, cán qua một lần nữa, đem những cái xác này in hằn hai vết bánh xe kinh khủng.

Thiếu niên nhìn qua cánh cửa sổ, từ chiếc gương nhỏ nhìn đám máu thịt bầy nhầy phía sau có chút ngẩn người. Sau đó một hạt nước mắt lăn xuống. trong suốt tựa như thủy tinh.

Dạ Tiểu Vũ nhìn thiếu niên, có chút nhàm chán lấy tay xoa đi giọt lệ kia, rồi lại xoa xoa mái tóc màu hạt dẻ ngon miệng.

"Dạ Tiểu Vũ." Cô nói.

Thiếu niên gật gật đầu. "Lâm Lam..."

"Lâm Lam à..." Dạ Tiểu Vũ trí nhớ trở về có chút xa xăm. Rất giống... một người rất quan trọng với cô ngày trước... rất quan trọng...

Ai cũng từng có một góc thoáng lặng gió.

Ai cũng từng có một tri kỉ.

Ai cũng từng có một tấm lưng để dựa dẫm, để bảo vệ.

Thế nhưng, là đã từng...

Ánh mắt Dạ Tiểu Vũ thoáng biến đổi. Có lẽ từ khắc này đây, ánh mắt trong suốt của thiếu niên đã chiếm cứ một góc trống trong trái tim cô, chứ không còn là một cái sủng vật có cũng được mà không có cũng không sao nữa...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!