Dạ Tiểu Vũ phấn khích nhìn ngó Hạm đội đang khuất dần, có chút cao hứng huýt sáo một tiếng thật dài. Ha ha, toàn thân thoát khỏi cái vũng lầy chiến tranh này, quả nhiên cảm giác thật tuyệt vời.
Nhất là, có thể khiến tên kia tức đến muốn phun máu, ha ha ha, hai chữ sảng khoái!
Khoan đã, hình như có điều gì đó không đúng... Dạ Tiểu Vũ nhảy mũi một cái... mùi khét... động cơ! Cô giật mình nhìn về phía buồng máy của phi thuyền, một khu vực đang lóe ra tia lửa điện.
"Ầm!" Phi thuyền rung chuyển giữa không trung, bắt đầu có xu hướng mất thăng bằng.
"A... a..." Dạ Tiểu Vũ vò vò đầu, mất hứng bật cười một tiếng. "Chết tiệt... không có cơ giáp phòng hộ..." Cô chạy nhanh vào bên trong phi thuyền, kéo ra một chiếc tủ kim loại rắn chắc, động tác có chút đình trệ nhỏ. Những cơn đau... vẫn chưa từng dừng lại.
Cô còn khoảng 3 ngày trước khi phải vào bệnh viện đắp thuốc truyền máu... và bây giờ khi cô còn chưa kịp nhảy nhót ăn mừng, cô đã sắp cùng chiếc phi thuyền này trở thành một viên thiên thạch đỏ lửa đâm xuống Venus, ha, vận cứt chó!
"Rầm!" Đạp bay cánh cửa sắt, trong lòng cô nhẩm đếm...
10...
9...
8...
Ánh mắt của cô lóe ra tia sáng hưng phấn sôi trào... Rơi tự do không bảo hộ... ha ha ha.....
3...
2...
1...
"Ầm!!!!!!!" Chiếc phi thuyền tan nát thành đống sắt vụn, từ bên trong ngọn lửa, một bóng dáng nhỏ bé vọt ra, mái tóc xoăn đen được ngọn gió nâng đỡ, rồi giống như thiên sứ bị trừng phạt, cô rơi xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh.
"Ưm........" Dạ Tiểu Vũ nhắm mắt cảm nhận cơn gió rít qua tai, không kiềm chế được phấn khích và cuồng dã hét lên thật to, đôi môi đỏ cất lên tiếng cười khoái trá.
Đúng vậy, cảm giác như lúc này đây, cô chết cũng không có gì hối tiếc nữa.
Những tầng mây bị xua tan, mặt đất dần hiện ra càng lúc càng rõ ràng. Dạ Tiểu Vũ nhắm mắt, cô muốn cuộc đời của cô dừng lại ngay tại đây, tại khoảnh khắc phấn khích nhất này.
Tiếng gió gào thét, hương vị mằn mặn của máu tươi và khói bụi hòa cùng không khí, đây chính là thứ mà chỉ có chiến tranh và chết chóc mới có thể lột tả ra được.
A...
Cô yêu nó...
Thế nhưng đột ngột, một nụ cười ngây ngô mang theo kiêu ngạo hiện ra từ những kí ức mờ nhạt xuất hiện trong mắt cô, rồi một ánh nhìn mang theo chiếm hữu cùng kiên quyết...
Dạ Tiểu Vũ có chút bực bội mở mắt, đôi môi đỏ khẽ chu lên.
Rồi cô xoay tròn cơ thể, di chuyển nó đến chiếc tủ kim loại rắn chắc mà cô đã đá ra khỏi phi thuyền, bàn tay trắng nõn tóm lấy chiếc tủ, khẽ động thân, ngồi lên trên nó.
"Ầm!!!" Sau một chuỗi động tác hoa lệ này, chiếc tủ thật đúng lúc đáp xuống mặt đất, lực chấn động cực mạnh khiến chiếc tủ kim loại súng bắn không thủng phải run rẩy. Cũng thật tình cờ, "Rầm" một tiếng, cách đó hai mét, chiếc thân phi thuyền xui xẻo hạ cánh thất bại xuống mặt đất tan xác thành mấy mảnh.
"Woa~" Dạ Tiểu Vũ huýt sáo một tiếng. Sau đó cô ngó nghiêng xung quanh, mùi cháy khét lẹt cho cô biết một việc rằng nơi này là một nơi đã bị chiến tranh quét qua.
Đây là đâu?
Nhìn lên chiếc đồng hồ trên tay, cô mở ra chế độ định vị bản đồ Venus. "Hả? Sở nghiên cứu tỉnh Y? Thật đủ trùng hợp nha!" Cô mỉm cười, cô vốn suýt chút nữa đã quên mất tiêu chuyện này a!
Bàn tay vàng của cô...
Kì thực năng lực bùng nổ của nhà mẹ Cố đã là bàn tay vàng lớn nhất của cô rồi, thế nhưng lợi ích nha, chỉ có đi ra ngoài không mang theo não mới từ chối không nhận!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!