Chương 38: End. Chương 30: Bye bye Venus a~ (H)

Lục Lãnh nắm lấy tóc Dạ Tiểu Vũ, mạnh mẽ ép cô lên tường.

"Uh........ Đau quá a....... " Dạ Tiểu Vũ thở dài một tiếng, ném qua một ánh mắt khiển trách.

Dường như ngay lập tức, đôi môi của cô bị bắt giữ, mùi máu tanh tràn ngập trong khoang miệng cả hai, mang theo hương vị kích tình ngọt ngào mê hoặc.

"Ha.... Ha.... Ah......" Dạ Tiểu Vũ nắm lấy tóc của Lục Lãnh, đè sát hắn vào cơ thể mình ngấu nghiến hôn.

Nụ hôn điên cuồng dường như không có xu thế dừng lại mà lại càng thêm sắc bén. Bàn tay Lục Lãnh di chuyển khắp nơi trê cơ thể cô, vuốt ve từng góc nhỏ nhất, khiến cho thiên hạ bên trong ngực hắn mềm nhũn.

"Ha ha ha.......... " Dạ Tiểu Vũ bật người thoát khỏi nụ hôn, có chút hưng phấn cười to, mang theo điểm khàn khàn dụ dỗ người phạm tội. Cô ngả người lên cơ thể hắn, thì thào bên tai hắn...

"Thật hưng phấn huh? Loại đàn ông như anh cuối cùng cũng sẽ khuất phục dưới váy tôi thôi Lục nguyên soái ~"

Đúng vậy, nụ hôn ngọt ngào mang theo vị máu lúc nãy đã giúp cô tỉnh táo lại và nhận ra tên cầm thú thối tha này. Cho dù cơ thể lúc này đã chẳng hề có một tí lực lượng nào, thế nhưng nó không ngăn cẳn được việc cô trêu đùa tên đàn ông cầm thú này.

Mới vừa nãy hắn còn muốn dùng lũ bẩn thỉu đó hiếp giết cô đến chết huh?

Thật to gan nha~

Dạ Tiểu Vũ cắn một cú độc ác lên môi Lục Lãnh, ánh mắt lóe ra tia cười nhạo. "Đàn ông đều là cầm thú..."

"Đúng, tôi là cầm thú..." Lục Lãnh bật cười, thắt lưng động mạnh, tiểu Lãnh đi thẳng vào mật động ẩm ướt tiêu hồn, thỏa sức vùng vẫy.

"Ah!" Dạ Tiểu Vũ ngã người ra phía sau, đầu chấn mạnh lên bức tường cứng rắn, mùi máu tươi một lần nữa trào ra khiến cô choáng váng. Không cần phải bạo lực thế chứ?

"Ah ah ah... Ah............ Đau!"

Đồ biến thái!

Cô đấm lên tấm lưng cứng rắn phát ra tiếng "Đùng!" Thế nhưng tiểu Lãnh dường như lại như ăn thuốc kích thích, trướng thêm hai vòng, từng đường gân xanh nổi lên.

"Ah...... Ah!!!!!!!!!!! Cầm thú! Đồ cầm thú! Ah!!!!" Dạ Tiểu Vũ bị hắn đâm đến phát đau, cơ thể liên tục bị đánh lên tường, mệt mỏi đến muốn sụp mi mắt.

Lục Lãnh cũng chú ý đến trạng thái của cô, bật cười một tiếng âm tàn, nắm lấy mái tóc đen, kéo cô lại về phía mình, cắn lên cổ Dạ Tiểu Vũ, máu tươi chảy ra, đi theo một đường đỏ yêu diễm, trang điểm thêm những bông hoa máu trên cơ thể cô gái, ma mị, mê hoặc lòng người.

"Cứ thử chạy trốn, tôi sẽ làm cô đến khi cô thối rữa thành một đống thịt nát! Tin tôi đi, chắc chắn!"

"Anh.... ha...... Ah......... Đừng động! Đau quá!" Một lần vũ động này Dạ Tiểu Vũ hoàn toàn chẳng hề có chút cảm xúc gì đáng nói, có hay chăng, chỉ là đau đớn cùng mệt mỏi, thắt lưng nứt vỡ và cơ thể muốn gãy từng khúc.

Đau...

Mệt mỏi...

Muốn giết chết tên cầm thú này!

Giết hắn!

Bàn tay Dạ Tiểu Vũ tụ lại thành hình lưỡi dao, dồn hết tất cả sức lực vào nó. Mặc kệ hệ thống cảnh báo gạt bỏ, lúc này cô quyết định rồi, giết chết tên này, cả hai đồng quy vô tận, không tốt sao hả?

Nhân lúc hắn ta đang trong cơn mê loạn, giết hắn!

Bàn tay hạ xuống với tốc độ nhanh vô cùng, thế nhưng, chỉ còn một chút nữa... Dạ Tiểu Vũ bắt gặp ánh mắt của Lục Lãnh, chuyên chú, trầm mê, cùng một chút... ôn nhu hả?

Bàn tay nhẹ nhàng hạ xuống, dừng lại trên tấm lưng trần vững chãi.

Có lẽ, trận đấu này, người thắng thực sự mới chính là cô... Khóe môi Dạ Tiểu Vũ cong lên, chủ động ôm lấy Lục Lãnh vào lòng, cố gắng quên đi sự đau đớn dưới thân thể, tìm kiếm một chút dễ chịu yếu ớt khó thấy.

Lục Lãnh, bổn tiểu thư chịu đựng chút khổ này, sau này, sẽ tính lãi gấp 10 lần với nhà ngươi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!