Chương 34: Chiến trường YanChiChi (2)

"Không!!! Không đời nào chúng ta có thể từ bỏ dễ dàng như thế này! Chúng ta sẽ không đầu hàng!" Một vị quân nhân hét lên, gân xanh trên trán lồi ra, ánh mắt trắng dã. Anh ta chạy thẳng về phía vùng quân Dang đang tập trung pháo kích, cả cơ thể bị bắn thành từng lỗ nhỏ.

"Ha..." Người quân nhân cả cơ thể đều là máu đỏ cùng thịt nát nở nụ cười vặn vẹo, nháy mắt, cả cơ thể anh ta phát sáng.

"Keng!" Một tên quân nhân Dang đánh rơi súng, đồng tử trợn to. "Mẹ đồ điên!!!"

"Ầm!!!!!!!!!" Một vụ nổ tự bạo xảy ra ngay giữa trung tâm Sư đoàn pháo kích của Dang.

Mah lạnh lùng nhìn những vụ nổ tự bạo trên chiến trường, ánh mắt lạnh lùng híp lại, lóe ra tia sáng nghiêm túc.

"Hạm đội số A53, bắt đầu không kích bom siêu thanh đợt hai!"

"Sư đoàn pháo kích B11, tiếp tục pháo kích về phía trung tâm chỉ huy địch. Sư đoàn bộ binh cơ giáp C56 bảo vệ Sư đoàn pháo kích B11!"

"..."

Sau khi ra chỉ lệnh toàn bộ, Mah rút bộ liên lạc ra, thở dài một tiếng, sau đó mới cung kính hướng về phía Lục Lãnh làm quân lễ. "Xin lỗi Lục Nguyên Soái, quân địch chống cự quá mãnh liệt!"

Lục Lãnh không quá quan tâm Mah đang nói gì, hắn nhìn về phía những khu vực chiến trận trên màn hình, lông mày xoăn lên. "Cánh quân này không đúng!"

Mah:"?"

Hắn lật ra tờ giấy trên tay, vạch ra từng bước tiến của quân đội Hệ Mặt Trời. Sau đó hắn đặt nó lên một tấm kính mỏng, một lược đồ chiến trận hoàn mỹ hiện ra.

"Bọn họ là đang chờ đợi... chờ đợi một thứ gì đó..." Lục Lãnh bật cười. "Hơn nữa, cho dù có chung một mục đích chờ đợi, thế nhưng về tổng thể thì sự chống chọi này của Hệ Mặt Trời bọn họ không hề có sự liên kết mắt xích với nhau, chứng tỏ trung tâm chỉ huy của bọn họ không có tổng chỉ huy chính, mà là các phó chỉ huy tự mình ứng đối."

"Có lẽ bọn họ hiện tại đang giống như rắn mất đầu, đang cuồng loạn chống cự cho sự hi vọng cuối cùng. Bộ chỉ huy của bọn họ không có tổng chỉ huy!" Ánh mắt Lục Lãnh lóe lên. Đằng sau việc tổng chỉ huy mất tích của cánh quân này, chính là thứ gì đây...?

Mah cúi đầu suy tư, sau đó là tràn đầy thán phục. Quả nhiên là một vị thiên tài quân sự bậc nhất vũ trụ, những suy luận này của Lục Lãnh không phải thứ có thể nhìn thấy được một cách rõ ràng, lại không có một kẽ hở nào như vậy!

"Ha ha... Hệ Mặt Trời luôn là một gia hỏa thú vị. Nhất là tên đó. Ta thực sự muốn một lần, cùng hắn đấu một trận thật đã!" Lục Lãnh nhớ đến niềm tự hào của Hệ Mặt Trời

- Nguyên Soái Vũ Chinh, ánh mắt mang theo ngạo mạn và coi thường.

Rồi sẽ sớm đến thôi, Hệ Mặt Trời... ngày Nguyên Soái của các ngươi phải ngã xuống dưới chân quân đội của ta...

Dang, là vô địch! Đế quốc vô địch!

Mah yên lặng lùi ra phía sau, có chút sợ hãi đóng cửa lại. Người ta nói thiên tài cùng kẻ điên chỉ cách nhau một sợi chỉ, quả nhiên chẳng sai!

Lục Lãnh hắn là thiên tài, nhưng cũng là một kẻ điên.

Một kẻ điên đầu ngạo mạn và cố chấp.

Hắn cố chấp với Đế quốc, cố chấp với chiến thắng và cố chấp với tất cả những gì hắn cho là thuộc về riêng hắn.

Đôi lúc Mah cũng tự hỏi, đi theo kẻ điên này, là đúng hay sai? Thế nhưng thời gian đã trả lời cho hắn, chỉ có kẻ điên, mới có chỗ đặt chân trên vũ đài này! Một vũ đài của chiến tranh và bạo ngược, độc tài và ngạo mạn!

"Mah, theo ta ra chiến trường! Ta sẽ tự tay mình đập tan sự chống cự vô nghĩa này!"

...

Giống như một minh chứng cho câu trả lười của Mah, ở một dị vực xa xôi...

"Tần Nguyên Soái, quân đội đã sẵn sàng!" Dị sinh vật giọng nói khàn khàn mang theo mùi máu và thịt tươi cung kính cúi xuống, ánh mắt mang theo sùng bái mãnh liệt nhìn về phía bóng lưng cao lớn trước mắt.

Tần Đông lạnh lùng đạp chết cây hoa ăn thịt người cản đường, ánh mắt híp lại móc ra một khỏa ngọc thạch màu đỏ tươi

- trái tim của cây hoa. Bàn tay hắn xoa bóp một lúc, một chiếc nhẫn hoàn toàn bằng ngọc còn mang theo máu đỏ xuất hiện trên tay hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!