Hai tay Dạ Tiểu Vũ nắm chặt, ánh mắt tủi thân nhìn cánh cửa khoang cứu sinh dần dần đóng lại. Cô không thể cãi mệnh lệnh của tên chỉ huy. Định mức của cô bắt buộc cô phải lên hàm Thiếu tướng, nếu cô cãi lại, ngay cả hàm binh bét của cô cũng sẽ chẳng còn!
Tỉ lệ sống còn mong manh hơn cả tờ giấy! Nói cô làm sao thoát khỏi tình cảnh này đây?
Trong một khoảnh khắc, Dạ Tiểu Vũ đột ngột có xúc động muốn phá hủy tất cả, phá hủy những khuôn mặt giả dối kia, đem tất cả cùng nhau hóa thành bụi vũ trụ cùng cô!
Mọe nó lão hổ không phát uy tưởng mèo bệnh hay sao?
Khi Dạ Tiểu Vũ quyết định đồng quy vô tận, đột ngột một bàn tay kéo cô ném vào phi thuyền cứu hộ, hung hăng đem cửa đóng lại. Tàu cứu hộ tự động rời đi khi xác định người lên hoàn tất, dần dần rời xa chiếc phi thuyền kia.
"Tần..." Dạ Tiểu Vũ sững sờ, bàn tay run rẩy đập lên mặt kính phi thuyền. Tần Đông ngu ngốc kia ở lại thay cho cô??? Đừng đùa chứ!!!
Cô áp mặt vào tấm kính, xa xa là phi thuyền bị bỏ rơi dần dần thu nhỏ, cũng trước một cánh cửa sổ trong suốt, nam nhân mỉm cười, môi mấp máy nói điều gì đó.
Cơn bão phóng xạ tiến sát đến chiếc phi thuyền, hung hăng đem nó nghiền nát, cũng như đâm thẳng vào trái tim của Dạ Tiểu Vũ.
Có thể, cô sai rồi...
Nếu có thể ở bên hắn được lâu thêm một chút thì tốt biết bao...
Cô biết trái tim của cô đang rung lên. Rung rất nhanh, rất mãnh liệt, khiến cho cô phải khó chịu đến hít thở không thông.
"Đừng chết..." Dạ Tiểu Vũ nắm chặt lấy hai bàn tay, cô tin tưởng 1 nam chủ sẽ không chết như vậy. Chờ tôi, tôi sẽ mang anh trở về, đừng chết trước lúc đó!
Sở Lưu đứng ở một bên nhìn Dạ Tiểu Vũ thống khổ, mày nhíu chặt. Hắn ghét cảm giác này.
Không biết vì sao, thế nhưng hắn cực kì chán ghét cô gái kia khóc vì kẻ khác!
Tên cấp S kia chết cũng tốt, cuối cùng rồi hắn sẽ khiến cho cô gái này chỉ khóc vì một mình hắn mà thôi. Người chết không có quyền cạnh tranh với kẻ sống.
Sở Lưu liếc qua Dạ Tiểu Vũ, ánh mắt lạnh lùng đánh giá con mồi.............
Dạ Tiểu Vũ bước xuống phi thuyền, nhìn tòa nhà sừng sững trước mắt.
Tổng bộ của hệ Mặt Trời ở sao Venus. Đây là 1 trong những sân khấu chính của kịch tình, nơi mà nữ chính hiện tại đang lãnh đạo.
Sau khi Mã Lạc đến thì gặp và bám theo đuôi nữ chính.
Sau đó 1 tháng, nam chính thứ nhất xuất hiện và tấn công nơi này. Chiến trường Venus trở thành 1 nơi đẫm máu. Gặp nhau của nam chính và nữ chính là như vậy, hai súng chĩa vào nhau, mắt tóe lửa,, hận thành yêu.
Tất nhiên, nguyên tác phiên bản không nữ phụ xuyên qua là vậy. Trong phiên bản nữ phụ xuyên qua Made in Dạ Tiểu Vũ, Mã Lạc sẽ lẫn trong chiến trường, câu dẫn nam chính kia trên chiến trường, 2 người lăn vào abc quên trời quên đất.
Dạ Tiểu Vũ suy nghĩ rất kĩ lưỡng. Thế nhưng cô quên, nơi này lại là phiên bản cô xuyên qua Made in Hệ thống vật hi sinh phản kích.
Hệ thống sẽ xếp thêm nam chính, sẽ tăng thêm chỉ số thông minh cho bọn họ, sẽ tạo cơ hội cho họ gặp cô, sẽ tặng bàn tay vàng cho cô.
Trên hết, cô tồn tại trong thế giới này. Bởi vậy, nó đã hoàn toàn thay đổi.
Mà trận chiến với chiến thắng ngoạn mục ở Warfield, mới chỉ là bước đầu tiên.............
"Ha ha ha... Mã Lạc..." Nữ nhân híp mắt nhìn những dãy dữ liệu, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa đôi môi.
"Bảo bối, chuyện gì vậy?" Nam pháo hôi hôn lên hai bánh bao to của nữ nhân, mỉm cười hỏi cô.
"Ừm
Tiếp tục a~" Nữ nhân quay lại mỉm cười mị hoặc, ngả người ngồi lên cây cột nhỏ của nam pháo hôi.
"A.... Tuyệt vời... Thao ta... Thao ta mạnh vào đồ vô dụng... a... ô... uh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!