Chương 8: (Vô Đề)

Về đến nhà, bác gái đã chu đáo giúp cô chuẩn bị vật dụng rửa mặt cho cô, đồ trong nhà cũng giới thiệu cơ bản một lần, Vân Chiêu học cách dùng đồ rất nhanh, chẳng qua là còn chưa quá quen.

Buổi tối, bác gái thay cô dọn dẹp quần áo mang từ Cảng Nam qua, phát hiện rất nhiều món đã cũ.

Bà không khỏi thở dài, kéo thiếu nữ đến bên cạnh người mình, chỉ lên số đo cơ thể.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Cuối tuần, bác gái đưa con đến chợ mua vài bộ quần áo mới, có được không?"

"Cảm ơn bác gái." Mấy ngày nay lời Vân Chiêu nói nhiều nhất chính là cảm ơn, dù sao phần tình nghĩa này cô còn lâu lắm mới có năng lực trả lại.

Áo ngủ mới in hình chú gấu nhỏ, sữa tắm là loại cho con gái mùi cam, Vân Chiêu co người dưới chăn trên chiếc giường lớn, nhìn chằm chằm ngọn đèn ngôi sao trên đỉnh đầu chiếu luồng sáng dịu nhẹ một lúc lâu.

Không biết trằn trọc bao lâu, cho đến khi trên không trung ửng màu trắng bạc cô mới nặng nề mà thiếp đi.

Lúc trước Trương Trình Linh chưa bao giờ quan tâm cô có đến trường hay không, cho nên đồng hồ sinh học của cô rất đúng giờ, 6 giờ rưỡi vừa đến đã muốn tỉnh.

Mới vừa mở to mắt, tình cảnh trước mắt vẫn xa lạ, Vân Chiêu chậm rãi thở ra một hơi, đang cố gắng thích ứng với sự thay đổi này.

Bác gái còn chưa rời giường, cô tay chân nhẹ nhàng mà lê dép lê đi đánh răng rửa mặt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khi đang chuẩn bị kéo cửa phòng, khoé mắt lại liếc tới hộp sữa bò Chử Lan Xuyên mua cho cô tối hôm qua, cô đã đồng ý với anh, mỗi ngày phải uống một hộp.

Chất lỏng lạnh lẽo lướt qua cổ họng, cô lại cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, Chử Lan Xuyên chỉ đưa cô từ trường đến con đường hiện tại một lần, nhưng Vân Chiệu đại khái vẫn nhớ rõ đường đi, cô bỏ tiền xu lên xe buýt, nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của bạn cùng lứa, cảm thấy thế giới đó cách cô rất xa xôi.

Buổi chiều có một tiết tâm lý học, giáo viên tâm lý vừa mới nhậm chức, thường xuyên thưởng kẹo và bánh mì nhỏ cho học trò, rất được học sinh quý mến.

Tiết này Đường Khoá ôm đến một xấp đề trắc nghiệm, bên trên đại khái có khoảng 50 đề chuyên dùng để kiểm tra tình trạng phát triển tâm lý hiện tại của học sinh trung học.

Khoé miệng của cô treo nụ cười hiền lành, ánh mắt dừng ở chỗ Vân Chiêu ngồi ở góc. Thầy Diệp từng dặn dò cô, cô bé vừa mới trải qua biến cố gia đình, nếu cần khơi thông tâm lý, nhất định phải giúp đỡ đầu tiên.

"Mọi người nhớ điền đúng sự thật, dựa theo phản ứng đầu tiên của các em mà viết, trong vòng mười phút lớp trưởng tổ chức thu lại."

Vân Chiêu dừng di chuyển bút roèn roẹt trên bài kiểm tra, cô nhận bài trắc nghiệm bàn trên chuyền xuống, trên tờ giấy mỏng còn toả ra độ nóng vì mới in xong.

"Gần đây có thể ngủ trên tám tiếng không?"

"Có."

"Có chống lại khi giao tiếp với ba mẹ bạn không?"

"Không."

"Có cảm thấy bản thân không hợp với thế giới này không?"

"Không."

"…"

Đáp án trên bài thì đều không phải suy nghĩ thật của cô, Vân Chiêu có thể dễ như ăn cháo mà đoán được ý đồ của đề bài, vì không để bác gái lo lắng, cô lựa chọn giao ra một phần kết quả khẳng định là một bài trắc nghiệm khoẻ mạnh.

Sau khi thu lại bài thi, giáo viên tâm lý tìm đến tờ trắc nghiệm của Vân Chiêu trước tiên.

Rất khiến cô ngoài ý muốn là, Vân Chiêu đạt điểm tuyệt đối, trên tâm lý không có bất cứ vấn đề gì.

Mặc dù như vậy, cô vẫn gọi riêng lớp trưởng ra ngoài lớp, bảo cậu có hoạt động tập thể gì cũng phải khiến Vân Chiêu tham gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!