Tối qua bị giày vò hung hãn làm lúc tỉnh dậy cơ thể còn đau hơn cả lần đầu tiên.
Vị trí bên người đã trống không từ lâu, không còn một chút hơi ấm nào, cô ngủ cũng sâu thật, không biết Chử Lan Xuyên dậy từ lúc nào.
Hay là anh lại trải qua một đêm không ngủ?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu làm Vân Chiêu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó tỉnh táo lại mới suy xét đến hình ảnh cuối cùng trước khi thiếp đi vào tối qua.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, đến khi chút tối tăm cuối cùng kèm theo cả ánh trăng thanh khiết biến mất, bầu trời sáng rõ một mảnh.
Vậy mà không biết tiết chế đến mức đó.
Vân Chiêu không tình nguyện bước xuống giường, lúc này mới chú ý đến mấy mảnh vải tung tóe trên mặt đất, tan nát không ra hình dáng gì.
Cô cũng giống mấy mảnh vải này, bị làm cho tan nát.
Cô gái khịt mũi, cúi người thu dọn xong mới nhận ra trên người mình cũng được thay một bộ đồ ngủ màu hồng cánh sen, mép váy điểm vài cái lá sen dán chặt lấy chân cô.
Vẫn phải để Chử Lan Xuyên chọn xong thay đồ cho cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thay đồ vốn là một việc rất dễ chịu, thế mà Vân Chiêu cứ lẩm bẩm than vãn mệt mỏi, vô cùng không tình nguyện thay đồ xong mới chịu đi ngủ.
Lần đầu tiên Chử Lan Xuyên thay đồ ngủ cho bạn gái, anh làm rất cẩn thận, ngay cả quần áo trong cũng cẩn thận phối đồ thật đẹp.
Vân Chiêu cong môi cười, vừa nghĩ đến lúc làm chuyện này vẻ mặt của Chử Lan Xuyên ra sao cô liền không nhịn được cười, ngay cả đuôi mắt cũng ngập tràn hạnh phúc.
"Nghĩ gì đấy? Sao vui vẻ thế?" Chử Lan Xuyên tháo mũ lưỡi trai ra, bốn mắt đối nhau nhìn cô.
Còn lâu cô mới nói cho anh.
Mười ngón chân của cô gái nhỏ co quắp lại một chỗ, mắt hạnh trong trẻo ngập nước.
Không bao lâu sau Vân Chiêu đã đi đến trước mặt anh, chân trần giẫm lên giày của anh, da thịt mềm mại phủ trên da giày lạnh buốt.
Cô vụng về giang hai cánh tay ôm anh thật chặt: "Lúc tỉnh dậy không thấy anh, bây giờ rất muốn ôm."
Rõ ràng giống một con mèo sữa sau khi nhặt về trở nên cực kỳ dính người.
Chử Lan Xuyên khẽ cười, anh cũng dùng một tay ôm để cô có thể đứng vững.
Bình thường cũng không thấy cô gái nhỏ nhịn ăn bữa nào, nhưng cả người cô giẫm lên giày anh cũng chẳng nặng là bao, chỉ hơi tê dại.
"Chử Lan Xuyên, hôm nay em định về thành phố Giang, em đã đặt xong vé máy bay về với cánh Tưởng Xảo rồi."
"Em… Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, chăm sóc bác gái, anh phải bình an trở về, đưa tất cả đám người xấu ra trước công lý."
Càng nói giọng càng run, Vân Chiêu càng ôm chặt đôi tay của anh hơn, buồn phiền nói: "Lúc nào anh trở về cũng được, em để cửa cho anh."
Quả là cô nhóc dông dài.
Chử Lan Xuyên nghe rất nhập tâm, ngay cả câu trả lời anh cũng nói cực kỳ trịnh trọng: "Đảm bảo không làm nhục sứ mệnh."
Không làm nhục sứ mệnh là nguyện vọng nguyên sơ nhất trong tim của con người bước đi dưới ánh sáng của chính nghĩa, mắt nhìn thẳng vào lá quốc kỳ năm sao.*
(*Nguyên văn: Thanh thiên hồng nhật: Sáng sủa và chính nghĩa; Quốc kỳ của Trung Quốc màu đỏ và có năm ngôi sao.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!