Chương 6: (Vô Đề)

Muốn sắp xếp mạng lưới quan hệ xã giao, có lẽ có thể phát hiện dấu vết để lại trên mạng, nhưng công việc loại trừ cũng cần thời gian, Chử Lan Xuyên yên lặng ghi nhớ mật khẩu, định sau khi về Cục Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra.

Sau khi Hà Nguy Nhiên vỗ về mẹ của Nam Âm, cảm xúc của bà lúc này mới ổn định lại, chẳng qua trong miệng vẫn cứ nhắc mãi: "Có thể cho cô thấy con bé một lần nữa được không? Cô thậm chí còn chưa được nhìn mặt con gái mình lần cuối."

Hai người họ đồng thời giữ sự im lặng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chử Lan Xuyên nhớ rõ thi thể Nam Âm được phát hiện cạnh hồ sinh thái của trường, ngậm trong nước hồ lạnh lẽo, mặt đã sớm sưng phù đến nỗi khó có thể nhận ra rồi.

Hà Nguy Nhiên sợ bà thấy sẽ càng đau lòng hơn, tìm một lý do lấy lệ nói: "Cô đừng vội, có thể chúng cháu còn cần kiểm tra thi thể, xin cho bọn cháu chút thời gian."

Bà run run rẩy rẩy mà đứng lên, chắp tay trước ngực: "Vậy kính nhờ các cháu."

Thấy mẹ của Nam Âm, như trông thấy bác gái đau lòng cực độ khi chị Tiểu Nhã rời xa nhân thế, Chử Lan Xuyên vẫn luôn không nhẫn tâm mà ngẩng đầu được, biểu hiện của anh trầm lặng lạ thường, ai cũng không biết được mạch nước ngầm phía dưới lại cuộn trào mạnh mẽ.

Sau khi tiễn bà cụ lên xe, Chử Lan Xuyên cũng nhận được tin nhắn trả lời từ bác gái, [Được, bác sẵn lòng thôi, cũng không biết đứa bé kia có bằng lòng hay không.]

[Bác gái bác cứ yên tâm, con sẽ nói chuyện với cô bé.]

Anh vẫn hy vọng ở dưới tình huống Vân Chiêu đồng ý, cố gắng cho cô một gia đình ấm áp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi Vân Chiêu bình thường học xong mấy tiết thì được chủ nhiệm lớp gọi vào văn phòng.

Thầy Diệp đang sửa bài kiểm tra trắc nghiệm toán mấy hôm trước, không có gì bất ngờ xảy ra, Vân Chiêu vẫn đạt trọn điểm như cũ.

Ông ném bút vào ống đựng bút, xoay ghế dựa, nói lời thấm thía: "Về chuyện của ba mẹ em, tất cả giáo viên đều sẽ giữ bí mật chặt chẽ, em vẫn nên đi học bình thường, mạnh mẽ sống."

Vân Chiêu yên lặng lắng nghe, cô ở trong ấn tượng của giáo viên cũng không nói nhiều lắm, nhưng thực chất cô lại là một cô bé lanh lợi, vẻ mặt đờ đẫn của hiện tại thật khiến người ta đau lòng.

"Được rồi." Thầy Diệp giao một xấp bài thi cho cô: "Em đi phát bài trắc nghiệm hôm qua đi, đáp án đúng chuẩn ở tờ giấy nhớ trên cùng đấy, giống như lúc trước, chép lên chỗ ngoài cùng bên trái của bảng đen."

Vân Chiêu rụt rè nói: "Cảm ơn thầy Diệp."

Xuyên qua hành lang thật dài, mới vừa đi đến lớp là có thể nghe thấy tiếng đùa giỡn bên trong.

Nam sinh trong lớp đang nghịch ngợm rất dữ, trái bóng rổ vốn phải xuất hiện ở trên sân bóng nhưng giờ phút này lại bay loạn trong lớp học, từng tiếng hét chói tai đâm thủng màng nhĩ.

Vân Chiêu chỉ giẫm một bước lên bục giảng, đã nghênh đón một trái bóng vừa vặn bay tới.

Bóng rổ không nghiêng không lệch đập lên trán cô, mạnh mẽ làm chấn động xúc giác, trên làn da lập tức hiện lên một mảng đỏ.

Nam sinh ném bóng im lặng, thấy Vân Chiêu không sao, lại nhặt bóng lên, giả vờ như người không có trách nhiệm gì.

Tuy rằng thành tích của cô nổi trội, nhưng tính cách hướng nội, trong đám bạn cùng lứa thì có vẻ nhạt nhẽo không hợp đàn, bị bỏ qua có lẽ đã thành tình trạng bình thường.

"Xin lỗi Vân Chiêu đi."

Một cậu thiếu niên ngăn nam sinh đánh vào người khác lại, trong giọng điệu tràn đầy sự đáng tin cậy.

Tần Bạch là nhân vật hô mưa gọi gió trong lớp, mọi người đều biết ba cậu làm trong cục giáo dục, hoặc nhiều hoặc ít là người không thể trêu vào được.

Nam sinh không cam chịu mà bĩu môi: "Tại sao? Chính cậu ta không mọc mắt còn trách tôi."

Tân Bách nắm lấy cổ áo cậu ta, lồng ngực vì có không khí nên bắt đầu phập phồng, chất vấn nói: "Cậu nói là không xin lỗi?"

Thấy tình thế sắp phát triển theo hướng không thể ngăn cản, Vân Chiêu kịp thời khuyên can Tần Bách muốn động tay, sợ vì mình mà mang đến phiền phức cho cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!