Chương 43: (Vô Đề)

May thay sau lưng cô là lan can vững chãi, lại thêm việc Chử Lan Xuyên đỡ xương cốt mềm oặt của cô như vớt sợi mì nên Vân Chiêu mới không bị trượt xuống.

Nhưng cơ thể căng thẳng lại bán đứng cô.

Hồ Thiên Nga là làng du lịch lớn nhất ở thành phố Giang, trên đài ngắm phong cảnh ở tầng cao nhất lúc nào cũng có thể có người ghé qua.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhất là Đàm Yếm chắc chắn đang ở gần hai người, cô không khỏi vội nhắm chặt mắt, lông mi run như cánh bướm, mỏng manh dễ gãy.

Cảnh hai người ôm hôn nhau đẹp như bức tranh hòa vào sắc trời trên đài ngắm phong cảnh.

Ở phía xa có rặng núi trải dài, sương mù mênh mang như tấm lụa mỏng.

Vân Chiêu như chìm đắm trong màn sương, đầu óc choáng váng, mãi đến cuối cùng mới hít thở một lát.

Môi cô gái đỏ rực yêu kiều, con ngươi mờ mịt, quả là so với vừa nãy còn xinh đẹp hơn.

Vân Chiêu xấu hổ liều mạng tránh thoát khỏi vòng tay giam cầm của người đàn ông, nhưng cô biết chính mình không hề ghét Chử Lan Xuyên tói gần, thậm chí vừa rồi còn có ý định hùa theo anh.

Đàm Yếm sớm đã bỏ đi mất dạng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cùng là đàn ông với nhau, sau khi hắn nhìn thấu ý đồ của Chử Lan Xuyên liền cười lạnh rời khỏi đài ngắm phong cảnh.

Chưa ai từng thấy một Đàm Yếm thất hồn lạc phách như vậy, với điều kiện thân thể của hắn di chuyển phải dùng đến thang máy, nhưng Đàm Yếm lại làm trái bình thường đi vào thang bộ thoát hiểm.

Mỗi bước đi đều vô cùng nặng nề, tiếng giày da lộp cộp trên nền gạch, vang vọng lại quanh lỗ tai.

Mãi lâu sau hắn dừng chân ở chỗ rẽ của cầu thang mới nhận ra ống tay áo mình bị dính vôi trắng trên tường. Bình thường căn bệnh sạch sẽ của Đàm Yếm sẽ khiến hắn khó chịu, nhưng hắn không xử lý ngay.

Đàm Yếm bấm một dãy số, giọng điệu trầm thấp: "Điều tra một việc cho tôi, vụ án nổ mạnh 4.30 ở gần biên giới, có một cảnh sát truy lùng ma túy tên Chử Hằng."

"Vâng, sau khi điều tra xong tôi sẽ mang kết quả đến biệt thự Hoa Đình cho ngài."

Hắn hơi ngước cằm lên, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Vân Chiêu mơ hồ theo Chử Lan Xuyên lên xe, đến khi ngồi vào ghế lái phụ đầu óc cô mới bắt đầu hoạt động.

Đôi mắt ngập nước của cô gái mở lớn, vẻ mặt một lời khó nói hết.

Kể từ lúc cả hai người tỉnh táo hôn nhau bầu không khí liền trở nên khô khốc, người mất tự nhiên vẫn là Vân Chiêu.

Cái gì? Chử Lan Xuyên mà biết ngại à? Nam thẳng như anh cảm thấy mình là cô vợ trẻ của anh, chỉ thiếu điều dán bốn chữ sáng loáng "chuyện tất phải làm" lên mặt.

Huống hồ anh cũng nhượng bộ Đàm Yếm nhiều lần, chỉ cần không sử dụng mưu mô gì thì đến cạnh tranh công bằng với anh.

Nhẫn nhịn nửa ngày Vân Chiêu mới nói: "Không phải hôn lễ vẫn đang diễn ra sao? Chúng ta về trước có sao không…?"

Chử Lan Xuyên bình tĩnh lại, lúc đến đèn xanh đèn đỏ ở giao lộ hồ Thiên Nga anh mới quay sang nhìn cô.

Bỗng nhiên khóe mắt anh vương chút ý cười.

Vân Chiêu sợ hãi, mỗi lần Chử Lan Xuyên cười đầu óc cô sẽ không tự chủ hướng đến suy nghĩ khác.

Nam hồ ly tinh, cô thầm nói.

Anh lại đánh tay lái, muốn nói lại thôi: "Anh trai cảm thấy bước tiếp theo… Em mà ở lại thì không ổn lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!