Chương 41: (Vô Đề)

Không biết tiếp theo sẽ bị kiểm tra như thế nào, cô gái nhỏ chột dạ ở trên sô pha vùng vẫy vô ích vài lần.

"Đừng nhúc nhích."

Giọng anh khàn khàn, túm lấy cổ chân của thiếu nữ khiến váy ngủ không khỏi dịch lên chút.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quả nhiên Vân Chiêu an tĩnh lại, hô hấp cũng chậm hẳn.

Bàn tay ấm áp của Chử Lan Xuyên quệt lấy thuốc mỡ mát lạnh, sau đó anh bắt đầu thoa thuốc.

Động tác thoa thuốc của anh rất nhẹ, cả quá trình anh không nói một lời, môi mỏng mím thành một đường thẳng, không hề có chút độ cong nào.

Vân Chiêu chưa từng bị giày vò thế này bao giờ, đau đớn nóng rát bị thuốc mỡ làm cho tiêu tan nhưng làn da lộ ra bên ngoài như bị lông chim quét qua, dễ dàng khiến nơi sâu thẳm trong linh hồn rung động.

Điều này làm cô bắt đầu lo sợ, thân thể của mình cũng có lúc bị khống chế sao?

"Run lẩy bẩy thế này làm gì?" Chử Lan Xuyên chậm rãi lấy giấy lau số thuốc mỡ còn dính trên ngón tay, trông rất điêu luyện: "Sợ anh trai ăn em?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ăn em… Làm cô không khỏi suy nghĩ nhiều.

Đợi bầu không khí hòa hoãn lại, Chử Lan Xuyên mới kể rõ đầu đuôi: "Anh gặp Đàm Yếm ở trong thang máy."

Vân Chiêu: "…" Bây giờ cô chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui vào, hận không thể cắn đứt đầu lưỡi để thu lại cái lời nói dối vừa rồi.

"Anh ấy có đến đưa tài liệu cho em." Cô chỉnh xong dây váy ngủ, càng nói càng lí nhí.

Chắc Vân Chiêu sợ Chử Lan Xuyên không tin còn giơ xấp tài liệu kia ra trước mặt anh.

Chử Lan Xuyên thấy tờ đơn nhập học liền biết Đàm Yếm tính toán cái gì, không phải định gần quan hưởng lộc, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao?

Anh không tự chủ vò nhăn tờ giấy, khác hẳn với khuôn mặt vẫn ung dung điềm tĩnh.

Vân Chiêu ngồi co ro một góc trên sô pha, nín nhịn nói: "Em từ chối anh ấy, về sau chắc cũng không còn liên quan gì nữa."

"Có gì nguy hiểm thì phải gọi cho anh ngay." Anh bắt chéo hai tay trước ngực, tiếng bẻ khớp tay vang lên.

Vân Chiêu gật đầu, nói đến nguy hiểm cô mới nhớ lúc trước Chử Lan Xuyên vội vàng ra khỏi nhà, tính mở miệng hỏi thăm: "Anh vừa ra ngoài có phải xảy ra chuyện gì không?"

Anh rút một điếu thuốc trong bao ra, không châm lửa mà chỉ nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ: "Có cảnh sát truy lùng ma túy bị trúng đạn."

Cô nghe thế liền sững sờ, ánh mắt hiện lên ý định rút lui.

Nhắc đến chuyện cảnh sát truy lùng ma túy khiến cô vô thức nghĩ tới Chử Hằng và cả ông bố ruột Vân Án đến nay vẫn chưa rõ tung tích của cô.

Trong lòng cô gái không khỏi sốt ruột: "Có manh mối gì không?"

"Anh ấy vẫn đang trong phòng cấp cứu nên manh mối tạm thời bị gián đoạn." Chử Lan Xuyên còn chưa nói xong điện thoại trên bàn trà liền rung lên mấy lần.

Là tin nhắn của Trác Đình.

Trác Đình: [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Mấy tấm ảnh thi nhau hiện lên, toàn là ảnh cưới của cậu ấy, người đàn ông trong ảnh có làn da ngăm đen nhưng lại cười toe toét cực kỳ vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!