Chương 39: (Vô Đề)

Trong đầu anh "ầm" một tiếng, như đoàn tàu hỏa gào thét chạy qua lỗ tai khiến tai ù trong chốc lát.

Mắt thường có thể thấy đôi con ngươi kia chuyển sang tối đen.

Vân Chiêu không chú ý cái liền gục đầu như gà mổ thóc, Chử Lan Xuyên đỡ vòng eo của thiếu nữ mới giúp thiếu nữ lần đầu đi giày cao gót không đến mức ngã lảo đảo.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cùng lúc đó nhiệt độ không khí bắt đầu nóng bừng lên.

Một tay anh tháo lỏng cà vạt, dáng vẻ xa cách hỏi cô: "Chiêu Chiêu, em hiểu em đang nói gì không?"

Anh đã cố tình đè nén giọng nói nhưng không kiềm được cảm xúc mãnh liệt chực trào ra.

Anh thà để cô gái nhỏ của anh không hiểu, chỉ là nhất thời nổi hứng, nếu vậy anh còn có thể có cơ hội rút lui vẹn toàn.

Bây giờ, người Chử Lan Xuyên đang ở giữa bờ vực của ánh sáng và bóng tối, như cô hồn dã quỷ phiêu đãng, nhưng cô gái nhỏ của anh lại muốn kéo anh vào địa ngục, trầm luân muôn đời muôn kiếp…

Vân Chiêu gắng gượng đứng thẳng lại, đôi tay vẫn túm chặt không buông cổ áo sơ mi của anh, giống như chỉ cần buông tay ra ngay lập tức sẽ rơi xuống vực sâu.

Chử Lan Xuyên bị cô túm như vậy chỉ đành cong lưng, thấp xuống một chút chóp mũi của hai người liền chạm vào nhau, hô hấp đan xen.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh chỉ thấy trước mặt là khoảng không mênh mang dập dềnh cùng nét duyên dáng không giấu nổi trên khuôn mặt của thiếu nữ.

"Chiêu Chiêu… Không muốn khiến anh trai chán ghét." Lông mi của cô run rẩy, giọng nói gần như cầu xin: "Nên anh trai cũng thích em một chút thôi được không…?"

Chỉ có một chút thôi mà anh cũng không đồng ý sao?

Bả vai Vân Chiêu phập phồng, ánh mắt trong suốt phẳng lặng.

Yêu thầm có lúc sẽ hèn mọn – cho dù chỉ là thích một chút cũng có thể làm mảnh đất không có một ngọn cỏ nào có thể nở hoa.

Sao lại không thích được?

Chử Lan Xuyên khẽ xoa mũi của cô, bất đắc dĩ lắc đầu: "Bé con ngốc…"

"Còn chưa đủ rõ à?" Anh ngậm lấy vành tai trắng mềm của thiếu nữ, chậm rãi quấn quýt, cắn mút không sót một chỗ nào.

Ánh mắt Vân Chiêu mê mang, chắc cô đang ở trong mơ rồi, trong mơ mà cảm xúc lại chân thực như vậy, cô cảm thấy mình thật sự có được Chử Lan Xuyên.

Sau vành tai của thiếu nữ có một nốt ruồi rất nhỏ màu đỏ thắm điểm xuyết thêm vẻ đẹp tinh tế.

Nhưng thân thể không biết cố gắng là thật.

Theo tầm nhìn của Chử Lan Xuyên anh thấy hai chân của cô gái nhũn ra rồi trượt từ tủ quần áo xuống.

Ống quần tây lay động, anh như cứu người chết đuối kéo thiếu nữ lên, dùng đầu gối cố định cô ở trước tủ quần áo.

Rốt cuộc không thể chống đỡ nổi trọng lượng của cơ thể, Vân Chiêu còn chưa kịp định thần lại đã bị Chử Lan Xuyên bế ngang lên, tiếp đó rơi xuống đệm giường mềm mại.

Anh ném người xuống rất nhẹ, nhưng vì giường co giãn tốt nên Vân Chiêu vẫn bị bật về phía trước một chút, tóc mai hỗn loạn.

Nhưng Chử Lan Xuyên ngoài việc nới lỏng cà vạt một chút thì cả người vẫn chỉnh tề ngay ngắn, dùng từ tám gió thổi không động* để miêu tả anh cũng không sai.

(*Bát phong xuy bất động: Bát phong hay bát thế phong là tám ngọn gió đời ở thế gian để làm lung lay, mê hoặc lòng người. Bao gồm: Lợi, Suy (Hao tổn), Hủy (Chỉ trích), Dự (Gián tiếp khen ngợi), Xưng (Trực tiếp ca tụng), Cơ (Vu oan), Khổ (Nghịch cảnh), Lạc (Duyên tốt). Tham khảo từ quan điểm của Phật giáo.)

Đôi chân trắng nõn vừa động đậy liền bị anh giữ chặt, xương cổ tay cũng bị anh nắm chặt, Vân Chiêu chỉ vô lực giãy giụa một chút, không hề có chút sức phản kháng nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!