Chương 38: (Vô Đề)

Ngày tổ chức lễ trưởng thành, bà Vu Tường chọn cho Vân Chiêu một chiếc váy liền có dây đeo kiểu Pháp, hai hàng cúc thẳng thớm, váy kiểu ôm eo càng làm tôn thêm vòng eo tinh tế, da thịt trắng nõn lộ ra ngoài không khí.

Bóng dáng thiếu nữ trong gương xinh đẹp, so với bé gái mảnh khảnh 5 năm trước thì khung xương phát triển hơn nhiều.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vu Tường nhìn người trong gương cười tươi: "Chiêu Chiêu nhà mình thành người lớn rồi."

Vân Chiêu chủ động nắm tay của bác gái, tay bà phơi nắng phơi sương vất vả, không thể so với bàn tay được bảo dưỡng tỉ mỉ năm nào.

Vu Tường cười, hai tròng mắt phiếm nước: "Bác biết ngoài miệng con không nói nhưng trong lòng lại rất có hiếu. Từ ngày bắt đầu nuôi con, bác liền coi con như con gái ruột của mình, bác cũng biết rõ ngày nào đủ lông đủ cánh rồi con rời bác mà đi là chuyện sớm muộn thôi."

"Bác gái chưa từng trách con, thật hạnh phúc khi có con bầu bạn bên bác." Trong lòng Vu Tường hỗn loạn, bà chậm rãi vuốt tóc mai trên đầu cô, khuôn mày đầy nét từ ái.

Sau biến cố năm 13 tuổi, Vân Chiêu rất khó mở lòng, Vu Tường nhìn thấu điều này nhưng bà vẫn đủ kiên nhẫn, từng bước từng bước chỉ đường dẫn lối khiến khoảng cách giữa hai người không ngừng thu hẹp lại.

Cho đến nay, tình cảm giữa hai người còn khắc sâu hơn cả tình mẹ con.

Lễ trưởng thành được tổ chức ở tầng cao nhất của khách sạn ở khu Hoàn Hồ, phong cảnh hợp lòng người, không khí tươi mát. Đặc biệt khi đứng trước cửa sổ sát đất trên tầng cao nhất có thể chiêm ngưỡng cảnh đêm ngập ánh neon của thành phố Giang, những tòa nhà cao ốc san sát trước mắt, người người qua lại.

Chử Lan Xuyên còn đến sớm hơn cả Vân Chiêu và bà Vu Tường, anh đứng trước cửa sổ sát đất, lông mày hơi nhíu lại tựa như đang suy nghĩ điều gì.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Dáng người anh cao lớn, lúc đứng từ trên cao ngắm cảnh đêm hận không thể hòa mình vào đó như một bức tranh tuyệt tác, khiến người khác không nỡ phá hỏng khung cảnh này.

Mùi thuốc lá bay tới, lúc này Chử Lan Xuyên mới nhìn sang, ánh mắt anh thoáng đảo qua sự u ám không rõ, để lại bóng mờ ảo.

Trác Đình chủ động đưa cho anh một điếu thuốc, giống phương thức giao lưu đặc biệt giữa hai người đàn ông.

Chử Lan Xuyên nhận lấy, anh kẹp điếu thuốc giữa ngón trỏ và ngón áp út*.

(*Nguyên văn ạ, edit xong câu này em cũng mất 10p để xem ngón trỏ và ngón áp út thì kẹp đồ kiểu gì T.T)

Mãi lâu sau anh vẫn chưa châm lửa, dưới hàng mi của anh như ẩn chứa tâm sự*, ánh mắt dừng ở nơi nào đó.

(*Nguyên văn: Viễn sơn thanh đại, xuất phát cách người xưa hình dung vẻ đẹp phi phàm "Mi như viễn sơn hàm đại", mi như viễn sơn nghĩa là người đó có thể mang tình ý như ẩn như hiện, cũng có thể mang theo nét ưu tư. Đại là than vẽ lông mày thời xưa, có màu xanh đen.)

Bình thường tính của Trác Đình rất nhây, anh lại hay đùa giỡn, tùy hứng thành quen, sự nghiêm túc hiếm gặp đều dồn hết vào trong quá trình phá án.

Nhưng bây giờ Trác Đình không đùa giỡn nổi.

Anh ổn định cảm xúc xong thong thả phun khói thuốc nói: "Chúc mừng Đội trưởng Chử, em gái anh xuất sắc quá."

"Thay mặt em ấy cảm ơn cậu." Chử Lan Xuyên rũ mắt, "Trác Đình, cậu hiểu tôi, có chuyện cứ nói thẳng đi.

Hai người quen biết nhau năm sáu năm trời, lúc nói chuyện còn cứ giấu diếm không khỏi cảm thấy lạ lẫm.

Trác Đình bị ngụm khói chưa phun hết làm cho sặc, giống một cậu nhóc mới học hút thuốc.

"Trong lúc thẩm vấn Tân Nhụy khai ra một số chuyện." Cậu đánh giá vẻ mặt của Chử Lan Xuyên, vỗ bả vai anh: "Lan Xuyên, chắc anh còn nhớ danh hiệu Sơn Ưng...?"

Ngoại trừ giới cảnh sát và người nhà của những người thiệt mạng trong vụ nổ năm xưa, ít ai biết đến sự tồn tại của "Sơn Ưng", cảnh sát tránh rút dây động rừng đã phong tỏa hết tin tức về kẻ đầu sỏ phạm tội.

"Sơn Ưng" là một đối thủ không thể khinh thường của công tác truy lùng ma túy.

Ông ta khống chế giao dịch trong phạm vi Đông Nam Á, thế lực sâu rộng rất khó nhổ cỏ tận gốc trong một lần.

Ngay cả Trác Đình cũng do nghe được Hà Nguy Nhiên nói chuyện với Cục trưởng Hàn trong mấy năm Chử Lan Xuyên không có ở Cục Công an thành phố Giang mới biết đến sự tồn tại của người này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!