Chương 37: (Vô Đề)

Quả nhiên cô vẫn bị Chử Lan Xuyên đối xử như trẻ con?

Con ngươi màu nâu của thiếu nữ như hũ đường mật bị đổ, chứa đầy tình ý, đặc biệt có ánh sáng chiếu vào cảm giác kia càng trở nên rõ ràng.

Thật ra cô rất muốn cãi lại một câu, cô sắp mười tám tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô muốn Chử Lan Xuyên đối đãi với mình như một người con gái, không phải trẻ con ngoan ngoãn, mà cũng có thể kiều mị duyên dáng khiến anh thần phục.

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Vân Chiêu, Chử Lan Xuyên vô thức cảm thấy tâm tình tốt hơn, một tay anh khoanh trước ngực, dáng vẻ lạnh lùng.

Cho đến khi Tưởng Xảo nghĩ tín hiệu không tốt bèn cúp điện thoại, di động của cô truyền đến tiếng kết thúc cuộc gọi "Tút tút tút".

"Tra được kết quả rồi?"

"Bên tuyển sinh của Khánh Đại gọi điện cho em, bảo em suy nghĩ một chút."

Hai người còn e dè Vu Tường đang nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh, cố đè thấp giọng nói chuyện.

Giọng anh vốn đã trầm, vừa đè thấp xuống lại càng hiện lên nét từ tính.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nghe thấy thế tim cô đập hẫng một nhịp.

Tà váy ngủ che khuất đường cong của đôi chân thiếu nữ, nhưng không che được mắt cá chân cùng ngón chân mượt mà, móng tay dưới ánh sáng cũng như ánh lên màu hoa hồng lộng lẫy.

Khung xương của cô nhỏ, xương cổ tay cũng vậy, cảm giác chạm vào liền gãy, Chử Lan Xuyên từng đo, một bàn tay của anh hẳn có thể khoanh trọn cổ chân của thiếu nữ.

Gần hai năm Vân Chiêu bận rộn học hành, Chử Lan Xuyên cũng bôn ba khắp các vụ án, quay đầu nhìn lại hình như đã lâu hai người không nói chuyện đàng hoàng với nhau.

Thiếu nữ trổ mã ngày càng lanh lợi, vừa hồn nhiên vừa mê người, loại cảm giác mâu thuẫn này lại dung hòa trên người cô.

Một khắc kia, Chử Lan Xuyên dường như biết nên tặng quà gì cho cô vào lễ trưởng thành.

Anh tin là cô sẽ thích.

Chử Lan Xuyên ở nhà tắm qua mới đến, cả người thoang thoảng hương bạc hà, rất nhạt nhưng tản quanh không khí.

"Bác gái muốn làm lễ trưởng thành và tiệc mừng vào Đại học cùng nhau, ngụ ý là, em có thể mời bạn bè cùng nhau tới, hoặc có thể mời cả thầy cô giáo tới."

"Dạo này bác gái đang đổ bệnh…" Vân Chiêu thở dài: "Em không biết có nên báo danh vào Khánh Đại không."

Đến nay Khánh Đại là mục tiêu của cô, nhưng kinh đô cách thành phố Giang khá xa, cô mà lên Đại học thì chỉ còn mình bác gái ở nhà, chỉ có thể đợi đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cô mới có thể về thăm bác.

"Anh đến chăm bác gái, anh trai không can thiệp vào lựa chọn của em."

Chử Lan Xuyên rất bình tĩnh, đây là thời điểm quan trọng của đời người, anh không nên làm cô khó xử.

Vân Chiêu vẫn không cảm thấy thoải mái.

Cảm xúc buồn bã nổi lên, nhưng chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Những năm tháng mới chớm nở tình yêu, mối tình thầm kín của cô đã định sẵn phải héo mòn.

Rời đi thành phố Giang đến nơi kinh đô xa xôi, lại phải trải qua bốn năm xa cách nơi đất khách.

Nhưng Chử Lan Xuyên không giữ cô lại, anh thành thục bình tĩnh nói không can thiệp vào lựa chọn của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!