Chương 35: (Vô Đề)

Mấy ngày nay nội tâm bị giày vò như dùng nước ấm nấu ếch*, nhưng tình hình này cũng không kéo dài lâu, ngay khi Chử Lan Xuyên vạch trần sự thật cô đang trốn tránh anh, nồi nước ấm này liền sôi trào.

(*Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà… chết từ từ.

dpress. com)

Thiêu đốt đến mức khiến tim cô loạn nhịp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vân Chiêu tự thấy kỹ năng diễn xuất của mình còn quá kém, ngay cả bản thân mà cô còn không lừa gạt được huống chi là đội trưởng đội Trinh sát hình sự như Chử Lan Xuyên?

Trực giác của cảnh sát cho Chử Lan Xuyên biết Vân Chiêu có lẽ biết được điều gì đó, vòng giao tiếp của cô rất nhỏ, lại thích trốn ở trong vùng an toàn của bản thân, nên rất dễ tìm đối tượng liên quan, là Đàm Yếm hay Tần Bách…?

Anh không thể hiểu hết, chỉ là những xúc động dấy lên từ lồng ngực vô hình chung khiến anh khủng hoảng.

Ai cũng nói sợ hãi đến từ những thứ mình chưa biết, Chử Lan Xuyên công nhận điều này.

Trời mưa ánh sáng tối tăm, bóng hình của anh cao lớn, lướt qua ánh mắt sâu thẳm trên gương mặt cô, giống như tia sáng độc nhất trong đêm tối.

Màu mắt của thiếu nữ hơi có sắc nâu, màu tóc cũng vậy, trên người cô màu sắc chỗ nào cũng nhạt, chỉ có duy nhất đôi môi lại đậm nét, đỏ thắm như son phấn của tự nhiên ban tặng.

Nhưng bây giờ đôi môi đỏ thắm ấy khẽ nhếch, giọng điệu lại buồn man mác: "Sợ anh trai không thích em…"

Sấm sét vang vọng, cách một cánh cửa xe, ngoài trời có một thoáng tia chớp nháy lên, uốn lượn thành đường cong trong không trung xám xịt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh chủ động xuống nước, buông bỏ kiêu ngạo của mình, lời nói đến bên miệng lại dùng cách thức ám muội hỏi ra: "Sao anh trai lại không thích em được?"

Tiếng mưa rào rào, trong lòng cô cũng đang đổ cơn mưa, hận không thể lấy nước mưa này cọ rửa hết những thứ thuộc về quá khứ.

Chớp nháy xẹt qua, trong ánh mắt Vân Chiêu ẩn chứa sự phức tạp khó nói.

Chử Lan Xuyên vẫn đang trấn an cô, cô không phải không biết, nhưng cũng rất rõ giới hạn ở đâu, mức độ thích này vẫn nằm dưới tình thân.

Một khi có ngày nào đó cô ngay cả với thân phận người thân cũng không thể ở bên cạnh anh, lúc đó mới là đường cùng.

"Do em nghĩ nhiều." Không cần nhìn gương cô cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của mình lúc này, chắc chắn còn khó coi hơn cả khóc.

Anh cắn chặt răng: "Phải không? Chuyện này thật sự không liên quan đến mấy người Đàm Yếm?"

"…"

Sợ Chử Lan Xuyên sẽ dây dưa với Đàm Yếm, trái tim Vân Chiêu run rẩy, trong nháy mắt anh buông cổ tay cô ra liền áp sát mặt mình vào, chôn sâu trong hõm vai anh, khàn giọng nói: "Có thể do gần đây áp lực quá lớn, em luôn gặp ác mộng, trong mơ anh trai rất hận em, tỉnh lại cũng không tự chủ nhớ đến…"

Phản ứng của cô cũng nhanh thật, muốn dùng cách này để dời đi sự chú ý của anh, lại có thể móc nối cả nguyên nhân và kết quả.

Sự thật chứng minh, không khác gì dân cờ bạc được ăn cả ngã về không, lần này cô đánh cược chính xác.

Thấy dáng vẻ nhu thuận của Vân Chiêu, cơn giận của anh đã giảm hơn phân nửa, giọng nói trầm thấp pha chút hài hước: "Đã lớn thế này rồi còn làm nũng trong lòng anh trai à?"

Nhớ tới chuyện này cô còn không phục, quật cường nói: "Làm gì có anh trai nào ôm em gái lớn thế này ngồi lên trên đùi mình?"

Miệng lưỡi sắc bén gớm.

Chử Lan Xuyên bị cô nói cho nghẹn họng, nghiêng đầu khẽ nhắm mắt, hưởng thụ cách lấy lòng vụng về của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!