Cô im lặng một lúc, ánh mắt lập lòe chớp chớp khiến Đàm Yếm nghi ngờ bước đi này của mình phải chăng đã sai lầm.
"Không cần nói, bỏ đi…" Trước giờ hắn làm việc luôn cực đoan, mắt thấy vậy liền muốn dùng bật lửa đốt rụi những tài liệu đã đóng dấu kia.
Vân Chiêu vươn tay đoạt lấy, giọng nói thoáng cái cao vút: "Đừng…"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đàm Yếm cố gắng điều chỉnh cảm xúc của bản thân, ánh sáng trong xe yếu ớt, ánh mắt của hắn lại sáng quắc, động tác trong tay dừng lại ngay khi thiếu nữ chạm vào cổ tay mình.
"Xin lỗi." Cô ngoan ngoãn dựa vào ghế xe, vẻ mặt ảo não.
Hắn không đời nào lại trách móc nặng nề cô, huống chi dáng vẻ ngây thơ này của cô lại khiến hắn cực kỳ hưởng thụ. Cho nên quản gia bị liên lụy đang ngồi trên ghế phụ cũng cảm thấy cảm xúc của Đàm Yếm thoắt biến.
Giằng co một hồi Vân Chiêu như rơi vào vũng bùn sâu, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Bây giờ cô có bà Vu Tường thương yêu, có gia đình mới, thậm chí đến khuôn mặt của Trương Trình Linh cũng dần trở nên mờ nhạt.
Cô còn phải bối rối cái gì? Nhất thiết phải làm cho ra lẽ thân phận của bố mẹ ruột sao? Có lẽ bọn họ cũng có gia đình mới, cô mới là người ngoài.
Vậy xem một chút thôi, nhìn qua sẽ không suy nghĩ nhiều nữa, chặt bỏ luôn chấp niệm trước giờ đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vân Chiêu biết một khi mình mở miệng Đàm Yếm chắc chắn sẽ thuận theo ý cô, là mũi tên đã ra khỏi cung thì không còn đường rút lại.
[Tên họ: Vân Án, danh hiệu Sơn Ưng, hàng năm hoạt động ở khu vực thành phố Giang và Đông Nam Á, phạm vi thế lực chủ yếu ở Hoa Thành Đông Nam Á. Dựa vào buôn lậu nhập cảnh trái phép, buôn bán ma túy kiếm lãi, là người nắm số giao dịch buôn lậu ma túy lớn nhất, quan hệ rộng rãi, làm người xảo trá.]
[Ngày 30 tháng 1, Công an thành phố Giang tập kích nhóm buôn lậu ma túy, bắt được 31 nghi phạm, thu được hơn mười cân ma túy đá, "Sơn Ưng" bị thương trốn thoát, không rõ tung tích.]
[Mùa xuân năm thứ hai, Công an thành phố Giang triển khai chuyên án "Liệp Ưng" (Săn ưng) quét sạch ma túy. Ngày 30 tháng 4, ở biên giới Trung Quốc – Myanmar xảy ra vụ án đánh bom lớn, hơn chục người tử vong, không xác định được tung tích của "Sơn Ưng".]
Những thông tin ở mặt sau khiến Vân Chiêu hoảng hốt đến mức không đọc được một chữ nào nữa.
Chử Lan Xuyên chưa từng nhắc đến thân thế của anh ở trước mặt cô, đó là vảy ngược của anh, là vết sẹo, là điều cấm kị của anh.
Đã từng là người bố được tôn thờ làm anh hùng, nằm vùng ẩn nấp, xông pha chiến đấu cuối cùng thanh danh lại bị bôi nhọ, ai mà chịu cho nổi?!
Huống chi… Vụ đánh bom kia không chỉ khiến thiếu niên đang kiêu ngạo gặp phải biến cố gia đình, bạn tốt ngày xưa nay lại trở mặt thành thù, cuộc sống tối tăm.
Còn khiến Công an thành phố Giang hy sinh không ít cảnh sát, theo sau đó là mấy chục gia đình đau thương, bọn họ mất đi có thể là con trai, là người chồng, là người bố…
Bà Vu Tường từng kể với cô, nếu không có sự việc phát sinh ngoài ý muốn này, nhà họ Chử hẳn sẽ yên ổn sinh sống, hạnh phúc mỹ mãn biết bao.
Khi đó bà Vu Tường còn nhắc đến ở lễ tang của ông Chử Hằng, cán ô của thiếu niên bị gãy, dầm mưa xong liền sốt cao không thuyên giảm, bà phải chăm sóc hai ba ngày liền.
Bất cứ lời nói nào sau khi biết được sự thật đều trở nên vô cùng cứng nhắc.
Thiếu nữ kìm nén nước mắt, cười khổ nhìn cửa sổ bên ngoài, buồn cười biết bao, bố ruột của cô thế mà lại là trùm buôn thuốc phiện tội ác tày trời.
Đàm Yếm lạnh lùng nói: "Đưa tài liệu đây."
Quản gia vội vàng chuẩn bị tốt, có vết xe đổ đằng trước giờ ông cũng học được cách giả câm giả điếc.
Hắn không đành lòng nhìn cô gái khóc, thoáng chốc Đàm Yếm cảm thấy dường như mình là tội nhân.
Suy nghĩ của cô quá hỗn loạn, như có bàn tay vô hình đang bóp chặt cổ họng, mặc cho cô há miệng hít thở thế nào cũng sắp nghẹn thở.
Loại cảm giác này không ngừng lan ra, nên khoảnh khắc Đàm Yếm sáp tới gần Vân Chiêu dùng tay bịt chặt mặt, không muốn lộ ra sự chật vật lúc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!