Trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng, Vân Chiêu quyết định thẳng thắn được khoan hồng: "Xin lỗi anh trai, tối qua em không cẩn thận uống phải cốc rượu, làm ra chuyện gì không nhớ nổi nữa…"
Chử Lan Xuyên ung dung nhìn cô, anh mặc nốt ống tay áo khoác thể thao, toàn bộ động tác thành thạo trôi chảy.
"Vừa nói gì cũng không nhớ nổi?" Anh hơi nghiến chặt răng: "Hay là còn chưa tỉnh rượu?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Không, không có, tỉnh rồi." Cô cười mỉa, hận không thể có chức năng "Cut" cắt bỏ cái lời vừa nói đi.
Chử Lan Xuyên nghe thấy thế lại cười, trong lời nói bắt đầu có ý thăm dò: "Anh trai đối xử với em không tốt sao? Tối qua ai đón em về nhà, ai sấy tóc cho em, ai chuẩn bị đồ ngủ cho em…?"
Cuối cùng anh chốt bằng một câu: "Nhóc sói mắt trắng*."
(*Sói mắt trắng ý chỉ những người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo. Sói vốn dĩ đã hung ác, sói mắt trắng còn hung ác hơn cả. Bởi vì mắt trắng cũng như không có con mắt, không có tính người.)
Vân Chiêu: "…." Mặt của cô gái bị anh nói lời này trở nên tái mét trắng bệnh, nhưng nói thật sủng nịch bậc này khiến cô không tự chủ sa vào.
"Về sau ít uống rượu thôi." Chử Lan Xuyên âm thầm cảnh cáo, "Nhất là khi anh trai không ở cạnh em."
Cô bắt được sơ hở trong lời nói của anh, bắt bẻ cách dùng chữ của anh, ngồi bên mép giường đong đưa đôi chân: "Anh trai mà ở cạnh thì có thể uống?"
Được, nhóc này lớn rồi đấy, suốt ngày bắt bẻ lời nói của anh khiến anh nghẹn họng không trả lời được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh nhếch mày: "Em thử xem."
Không uống thì thôi, Vân Chiêu hậm hực đi rửa mặt, khóe miệng vẫn không nhịn được cong lên tươi cười.
Để hiểu kĩ hơn về đề thi tỉnh, buổi chiều ở trường học cô liền cầm thư giới thiệu của thầy giáo đến Trung tâm huấn luyện thi đấu.
Trong Trung tâm cũng có nhiều thiếu niên giống cô, ôm hoài bão giành giải thưởng cao nhất, ánh mắt ai nấy đều sáng lấp lánh, tự tin giới thiệu về bản thân.
Thầy giáo phụ trách giảng bài đã hơn năm mươi tuổi, hai bên trán đã có tóc trắng, trên mặt luôn giữ nụ cười hiền hậu.
Nhưng không giống hình tượng hòa ái của mình, thầy Từ Cẩm Giang đã dẫn dắt các đội ngũ thi tỉnh không dưới mười lần, kinh nghiệm phong phú, ánh mắt nhạy bén, khi ông giảng bài bầu không khí trong lớp học cực kỳ hòa hợp.
Sau khi giảng xong tiết đầu tiên, Vân Chiêu tự nhận thu hoạch được không ít, cô khép quyển sách ôn luyện lại, chậm rãi thở ra một hơi.
Từ Cẩm Giang hài lòng nhìn những gương mặt mới, không ngoài ý muốn, đứa nào cũng có ý chí chiến đấu sục sôi. Ông hắng giọng nói: "Tất cả các con đã vào nơi này thì đã có mục tiêu rõ ràng, chính là đạt giải Nhất tỉnh, hướng xa hơn là vào được Đội tuyển quốc gia, thông qua cuộc thi CMO* để được cử đi học ở những trường top đầu."
(*CMO: Chinese Mathematics Olympiad: Kỳ thi Toán học cấp quốc gia của Trung Quốc, thường tổ chức vào tháng 12 hàng năm nên còn có tên gọi là Trại đông Toán học Trung Quốc, tổ chức để chọn 60 người có thành tích tốt nhất tham gia kỳ thi Olympic Toán học Quốc tế IMO.)
"Nhưng nếu các con tiếp cận thi Toán học chỉ vì để thoát khỏi kỳ thi Đại học, hoặc là bước lên lối tắt được cử đi học, cho rằng cuộc đời mình vì thế mà huy hoàng hơn…" Ông lắc đầu, như thể đang suy tư gì, "Thầy khuyên các con từ bỏ ngay lập tức."
Từ Cẩm Giang trịnh trọng nói: "Con đường thi Toán học này rất khó, cái các con nhận được là áp lực bội phần, các vòng loại sàng lọc sẽ làm các con mệt mỏi khiến các con nghi ngờ lựa chọn lúc trước của bản thân, mỗi khi đến điểm mấu chốt này, các con phải ngẫm xem, vì sao chúng ta tụ tập ở đây?"
Vì cái gì?
"Vì đam mê nồng cháy."
Trong nháy mắt Vân Chiêu cảm thấy chỗ mềm mại trong tim mình bị chạm đếnThế giới Toán học mênh mông bao la, quá trình giải toán mang lại lực hấp dẫn trí mạng với cô.
Cô hưởng thụ việc làm bạn cùng các con số, nhờ đó cô không còn cô đơn nữa.
Cậu con trai béo mập ngồi cạnh chọc cánh tay cô: "Bạn học này, bạn ở trường Cấp 3 nào?"
Suy nghĩ của Vân Chiêu bị kéo trở về, cô lịch sự nói ra tên trường của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!