Chương 26: (Vô Đề)

Đúng lúc cô đang định đứng dậy thì cổ tay bỗng bị người đàn ông nắm chặt.

Khớp xương trên cổ tay của thiếu nữ rõ ràng, mềm mại trơn bóng như miếng đậu hũ non, ấn xuống còn có mấy phần đàn hồi.

Hoặc có thể do anh dùng lực quá mạnh, Vân Chiêu đứng không vững lập tức ngã nhào xuống giường bệnh đè lên nửa người anh, thốt ra âm thanh xuýt xoa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trong giọng nói như chứa một chiếc móc câu, câu dẫn lòng người nhộn nhạo.

Tóc đen rơi trên vai, còn có vài sợi trong lúc cô chưa lấy được thăng bằng bị đè dưới cánh tay của Chử Lan Xuyên.

Nghe thấy âm thanh mềm ngọt của thiếu nữ, Chử Lan Xuyên khó khăn lắm mới tỉnh lại.

Ấn đường anh giần giật, nhận ra khoảng cách giữa hai người đang gần trong gang tấc. Tư thế này khiến Vân Chiêu như đang rúc vào trong ngực anh.

Thấy Chử Lan Xuyên tỉnh lại hòn đá đè nặng trong lòng cô mới rơi xuống, vui mừng đến phát khóc, con ngươi phiếm hơi nước lấp lánh như những viên kim cương phát sáng.

"Anh trai, anh không sao chứ, thật sự không sao chứ." Tư thế thân mật như vậy, thiếu nữ còn chủ động lại gần phía trước một phân, hai tay nhẹ nhàng quấn quanh eo anh.

Trước giờ Chử Lan Xuyên chưa từng cảm thấy bản thân anh sẽ có lúc yếu ớt thế này.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khoảnh khắc cận kề bom phát nổ, sống chết đều có thể không màng tới; từ khi bắt đầu sự nghiệp trinh sát hình sự, anh đã từng đối mặt với kẻ phạm tội hung ác nhất, đã từng trải qua những hoàn cảnh tăm tối nhất của cuộc đời…

Nhưng đối mặt với tam tai cửu nạn*, anh vẫn là Chử Lan Xuyên trấn định bình tĩnh, không hề kêu khổ kêu mệt dù chỉ một câu.

(*Tam tai cửu nạn: Đạo gia có nói về "tam tai cửu nạn" gồm có "tam tai" (ba tai họa): thiên tai, hỏa hoạn, lũ lụt và "cửu nạn" (chín cái khó) là: địa nan, nhân nan, thần nan, tam muội nan, bản tính nan, nghiệp chướng nan, tâm ý nan, hồn phách nan và kiếp số nan. Trong trường hợp này câu này có nghĩa gặp phải khó khăn rất lớn.)

Sau thời khắc sống lại, một tiếng "anh trai" của cô lại dễ dàng đánh bại anh.

Anh trầm giọng dỗ dành: "Được rồi không có chuyện gì nữa, Chiêu Chiêu ngoan, đừng khóc nữa được không?"

Nếu để thành viên trong đội trinh sát hình sự nhìn thấy một màn này chắc bọn họ sẽ bị dọa rớt hàm răng mất, người này… vẫn còn là Đội trưởng Chử tác phong mạnh mẽ vang đội, vững vàng ổn định sao?

Vân Chiêu nấc cục, cô cảm thấy dáng vẻ lúc này của mình quá chật vật liền vùi hẳn mặt vào trong chăn, mãi lâu sau mới ngó đôi mắt đẫm lệ mông lung ra hỏi anh: "Anh còn chỗ nào không thoải mái không?"

May mà thương thế của Chử Lan Xuyên lần này không nặng lắm, mảnh bom nổ xẹt qua thái dương anh, sau lưng vì bảo vệ cho Vân Chiêu mà ngã xuống nên bị thương, bây giờ chỉ có thể giữ tư thế nằm nghiêng.

Anh nói một cách thong thả kiên định: "Không có chuyện gì, bây giờ không phải anh trai đang khỏe mạnh ngay trước mặt em đây sao?"

Bây giờ Chử Lan Xuyên bình an vô sự, nhưng khi đó trong công viên trò chơi còn những người khác, hai người hôn mê lâu như vậy không biết bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì.

Hà Nguy Nhiên vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU*, anh ấy đứng gần vùng phát nổ, thương thế cũng khá nghiêm trọng.

(*ICU:  Intensive Care Unit. Đây là một cơ sở đặc biệt trong một bệnh viện được dành riêng cho việc điều trị, cung cấp các loại thuốc chăm sóc đặc biệt và hỗ trợ cuộc sống cho những bệnh nhân bị chấn thương hoặc bệnh tật nghiêm trọng.)

Đến nỗi chú chó nghiệp vụ đã xuất ngũ

- Nhạc Nhạc

- đã hi sinh trong lúc bom phát nổ.

Ngoài phòng bệnh, một đám anh em trong Cục Cảnh sát đứng ngoài chờ Hà Nguy Nhiên tỉnh lại, sau khi mẹ Hà nhận được tin cũng chầu chực cả đêm, bác gái đã bước đi tập tễnh, vịn vào tay của anh cảnh sát khác, ánh mắt phiếm nước, bà chưa nói một câu nào nhưng ai cũng hiểu phần tình cảm này nặng tựa ngàn cân*.

(*Nguyên văn: Trọng nhược thiên quân: Quân là đơn vị đo thời xưa, 1 quân = 30 cân.)

Chử Lan Xuyên mặc bộ đồ bệnh nhân bước đến, sắc mặt anh nghiêm trọng, hàm dưới nghiến chặt, chào kiểu quân đội với bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!