Chương 25: (Vô Đề)

Rõ ràng xung quanh ồn ào náo loạn, nhưng Vân Chiêu cảm thấy lỗ tai mình như bị nước biển tràn ngập, bọt khí ùng ục làm cô chỉ nghe thấy tiếng tim đập của người đàn ông sau lưng, tiếng tim đập mạnh mẽ trong vòm ngực.

Diện tích công viên trò chơi khá lớn, sơ tán một lúc mới bắt đầu thấy có hiệu quả, nhưng một khi phát nổ, không ai dám dự đoán với cường độ và phạm vi như vậy liệu tính mạng của tất cả du khách trong đêm đầu năm mới này có gặp nguy hiểm không.

Ánh đèn năm màu trở nên hư ảo, không gian rối loạn trở nên vắng lặng, màn đêm càng khiến lòng người thêm hoảng sợ, cảm xúc sợ hãi như bột mì lên men tùy ý bộc phát.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hà Nguy Nhiên hối hả chạy tới, trong lòng còn ôm nguyên chiếc mũ xe máy, vừa thở vừa nói: "Lan Xuyên, trước kia tôi đã tham gia phản trinh sát rà phá bom mìn, việc điều tra chất nổ cứ để tôi làm."

Trên đường đến đây anh đã được Lan Xuyên kể sơ qua tình huống, dưới tình huống nhân lực cảnh sát không đủ sẽ dốc hết khả năng tìm "trợ thủ".

Trong tay anh còn dắt theo một chú chó nghiệp vụ, là giống lưng đen, giương nanh, ánh mắt hung ác.

Nhân lực điều tra chất cháy nổ có hạn, nhưng trong quá trình điều tra nếu có thêm chó nghiệp vụ thì hiệu quả cực kỳ cao.

Tuy Nhạc Nhạc xuất ngũ đã lâu nhưng khứu giác của nó vẫn vô cùng nhạy bén.

Không thể phủ nhận nó cũng là một anh hùng từng tham gia không ít cuộc càn quét tội phạm cùng truy quét các vụ buôn bán ma túy, chiến công không thể nào quên được.

Chử Lan Xuyên nhớ hồi mình còn nhỏ, anh còn quấn lấy bố muốn ông dẫn đi xem chú chó nghiệp vụ thuộc về ông, đó cũng là chú chó giống lưng đen, Chử Hằng nói nó là chiến hữu trung thành nhất của ông.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi vụ án 4.30 xảy ra, chú chó lưng đen ấy vẫn luôn buồn bực không vui trong suốt quá trình huấn luyện, về sau cũng không đợi được Chử Hằng trở về.

"May là sau khi Nhạc Nhạc xuất ngũ được người khác nhận nuôi ở ngay gần công viên." Hà Nguy Nhiên vừa ra lệnh cái Nhạc Nhạc liền xông ra ngoài.

Công viên trò chơi chiếm diện tích lớn, muốn tra xét từng ngóc ngách phải mất khá nhiều thời gian, nếu chiếu đúng theo thời gian của người đánh bom thì tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ cực thấp.

Vân Chiêu mím môi, thiếu nữ nắm chặt góc áo của Chử Lan Xuyên nhưng vẫn bình tĩnh đánh giá hoàn cảnh xung quanh: "Nếu người kia có nhân cách phản xã hội thì chắc chắn sẽ đặt chất nổ ở nơi đông người nhất."

Một câu nói làm người trong mộng bừng tỉnh.

Hà Nguy Nhiên lập tức chú ý đến khu trung tâm của công viên trò chơi, chỗ đó có một tòa tháp thu hút nhiều du khách đến chụp ảnh làm kỷ niệm, bởi bên ngoài toàn thân tháp là ngà voi trắng, thiết kế lại giống cung điện, kể từ khi công viên trò chơi còn chưa khai trương nơi đây đã được dự đoán là "làm mưa làm gió trên mạng".

"Nhạc Nhạc, đi." Tốc độ của chó nghiệp vụ rất nhanh, phóng qua từng tầng Hà Nguy Nhiên mới đến được đỉnh tòa tháp trắng.

Nhạc Nhạc đột nhiên xông về phía sợi dây anten trên sân thượng, ở đây treo một cái đồng hồ đếm ngược, từng tiếng tích tích vang lên, đồng hồ đã đếm đến những phút cuối cùng.

Mồ hôi trên cổ chảy thẳng vào trong áo, khoảnh khắc kia trong đầu Hà Nguy Nhiên chợt hiện ra rất nhiều kỷ niệm, như cái ngày anh đủ tư cách trở thành cảnh sát biên chế, anh mặc cảnh phục phẳng phiu cúi chào đồng đội, giọng điệu không che nổi niềm kích động: "Về sau mong mọi người chỉ bảo nhiều hơn."

Còn có sủi cảo trong nhà chắc đã nguội rồi, chỉ đợi anh về nhà ăn thôi.

Trong bóng tối, tất cả suy nghĩ của con người đều bị phóng đại lên trăm ngàn lần.

Thông báo lệnh sơ tán khẩn cấp đột nhiên dừng lại, ngay sau đó vang lên tiếng đồng hồ đếm ngược.

"A…. Cứu tôi, cứu tôi với…" Giọng nói kinh hoàng của người đàn ông bị micro khuếch đại.

Lúc này trong phòng phát thanh, chú hề nhếch môi cười dương dương tự đắc, giày dưới chân hắn giẫm lên mu bàn tay của người đàn ông, mắt chăm chú nhìn màn hình theo dõi hình ảnh trên sân thượng của tòa tháp trắng.

Tên hề túm cổ áo của người kia, dường như chỉ cần hắn ta siết chặt thêm chút nữa có thể khiến người đàn ông ngạt thở mà chết.

Sắc mặt người đàn ông thoắt tím, cả người anh ta bị trói chặt không thể cử động, miệng không ngừng thở dốc như một con cá đang cố phập phồng mang cá thoi thóp thở.

Ngón tay của tên hề gõ nhịp trên mặt bàn, khóe miệng hắn ta giương lên, lớp trang điểm trên mặt rất dễ lộ ra khuôn mặt cười, nhưng khổ nỗi cái mặt cười này chỉ khiến người ta thêm run sợ.

Hắn ta buông lỏng tay, cuối cùng cũng mở miệng nói câu đầu tiên: "Tôi dạy anh một bài thơ, anh đọc cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!