Chương 24: (Vô Đề)

Câu hỏi lúc nào thì xấu hơn Vân Chiêu quyết định không hỏi ra miệng, cô bại trận, tội nghiệp nhận thua.

Gió lạnh rét thấu xương, quản gia phủ thêm áo khoác cho Đàm Yếm, thôi không đắn đo khuyên nhủ: "Đàm thiếu, bên ngoài gió lớn, không bằng về nhà thôi."

Đàm Yếm không phản ứng lại, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh xắn của thiếu nữ, cô gái cười rực rỡ như hoa, chẳng qua nụ cười đấy lại chưa từng lộ ra trước mặt hắn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quản gia nhìn trái nhìn phải, đúng lúc không biết phải làm thế nào mới tốt thì thấy Đàm Yếm chủ động mở miệng nói: "Với tình trạng sức khỏe hiện giờ của tôi có thể chơi mấy trò chơi giải trí ở đây không?"

Nếu không phải ở công viên trò chơi nhiều người, quản gia muốn quỳ xuống luôn, tuy nói hầu hạ Đàm Yếm không phải chuyện dễ, nhưng nếu thân thể hắn mà xảy ra sự cố gì, phía Đàm thị chắc chắn sẽ truy hỏi ông.

"Bác sĩ đã căn dặn, thiếu gia không nên chơi loại hình giải trí nguy hiểm lại mang tính kích thích này thì tốt hơn…"

Đàm Yếm mỉa mai nhếch khóe môi: "Vậy sao? Ngồi vòng quay ngựa gỗ chắc không xảy ra chuyện được, đi xếp hàng."

Ở nước ngoài cũng có carnival, nhưng sau khi bệnh nặng ngay cả quyền lợi đến khu vui chơi giải trí hắn cũng bị tước đoạt.

*Carnival: Lễ hội công cộng ngoài trời, thường được tổ chức hàng năm tại một địa điểm đặc biệt nào đó.

Lúc trường học tổ chức đi dã ngoại, cậu bạn cùng tuổi hỏi hắn: "Tan, sao cậu không đi chơi cùng lớp?"

Giọng nói chế giễu vang lên quanh tai: "He is a sicko." (Nó là thằng bệnh hoạn.)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Từ đó về sau hắn liền mất đi hứng thú với những hoạt động mang tính tập thể, lúc nào cũng cô độc một mình.

Quản gia không lay chuyển được quyết định của cậu chủ đành phải hòa vào dòng người đứng xếp hàng.

Khó mà tưởng tượng nổi một người coi khu vui chơi giải trí là cấm địa như Đàm Yếm cũng có ngày đích thân đến đây chơi, giống như mở ra chiếc hộp Pandora, người xung quanh có khuyên thế nào cũng không ngăn cản nổi.

*Chiếc hộp Pandora là để ám chỉ một hành động nhỏ bé nhưng có thể gây ra tác hại rất lớn, hay chỉ những thứ hấp dẫn con người ta nhưng ẩn chứa những điều không tốt lành bên trong.

Mấy ngày trước cuộc điện thoại của bà nội đã khiến hắn suýt nữa đập tan chiếc điện thoại Vertu trị giá hơn trăm nghìn đô trong tay.

Bà nội vừa thực hiện phẫu thuật xong, không nói lớn tiếng được nhưng trong lời nói của bà vẫn nghe được sự kiên quyết: "Việc mở rộng kinh doanh của Caesar ở Trung Quốc cần trợ thủ, con khá rõ tình hình trong nước, đợi đến khi anh con đến giúp được gì thì giúp, chuyện cũ đã qua thì để cho nó qua đi."

Lúc đó người con trai gần như nghiến nát cả hàm răng của mình mới có thể nói ra một chữ "Vâng."

Hắn muốn hỏi lại bà nội, bà muốn hắn quên đi chuyện gì? Là chuyện Caesar nhốt hắn trong phòng kín rồi vờ như không biết hay là chuyện bà tiếp tay hại chết mẹ hắn?

Ngại quá.

Những chuyện này hắn không thể quên được, không chỉ không thể quên mà còn phải đáp trả lại bội phần.

Đôi mắt của thiếu niên tràn đầy vẻ thù hận, một mình hắn đứng trước vòng quay ngựa gỗ, nhìn đám đông đi qua đi lại, nghe đủ loại câu chuyện.

Vòng quay của cuộc sống liệu có giống quỹ đạo của vòng quay ngựa gỗ? Một vòng lại một vòng lặp đi lặp lại, khiến con người sống trong cảnh tượng mở mắt nhắm mắt đều là sự chán nản vô bờ.

Mà Vân Chiêu lại là một đường thẳng đột nhiên xen ngang vào trong vòng quay cuộc sống của hắn, làm đảo lộn mọi lộ trình vốn có, mang đến ánh sáng cho thế giới của hắn.

Dòng người nhộn nhịp, Vân Chiêu nhận ra người đến hoạt động tất niên tối nay toàn là gia đình, bé gái kết tóc hai bên tay trái nắm tay bố, tay phải lại nắm tay mẹ, cả khuôn mặt ngập tràn trong hạnh phúc.

Đó cũng là cảnh tượng trong mơ một thời của cô.

Lúc này cách thời điểm đón chào năm mới chỉ còn năm phút.

Đu quay khổng lồ chậm rãi lên cao, Vân Chiêu tò mò nhìn thế giới bên ngoài, phía bên kia sông pháo hoa bùng cháy, màn nước nghệ thuật rủ xuống tạo thành cảm giác kích thích nước lửa đan xen cho thị giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!