Chương 20: (Vô Đề)

"Anh Đàm." Tình cảm hiện tại của Vân Chiêu với hắn rất phức tạp, một mặt dưới sự khuyên bảo của Chử Lan Xuyên, muốn giữ khoảng cách với hắn, nhưng lại đấu tranh với tình nghĩa trước kia.

Bước chân của cô gái nhỏ bất giác lại lùi nửa bước về sau, một tiếng chào hỏi này vừa xa lạ lại xa cách.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Là anh sai, Chiêu Chiêu."

Đàm Yếm cao không thua gì Chử Lan Xuyên, Vân Chiêu ngước mắt mới chỉ có thể trông thấy đường cong hàm dưới của hắn, sắc bén trôi chảy, như một cậu thiếu niên đẹp đẽ bước ra từ trong tranh.

Từ nhỏ đã bị gia tộc tiêm nhiễm, khí chất của Đàm Yếm và Chử Lan Xuyên cũng ngược nhau hoàn toàn, hắn hờ hững lạnh lùng, cứ toát ra cảm giác thần bí khiến người ta không đoán ra được.

Mà người đàn ông như vậy lại cam tâm tình nguyện, cúi đầu chịu thua với cô, hình ảnh quả rất chấn động.

"Để nhận lỗi, anh có chuẩn bị một món quà." Giờ phút này hắn không còn là Đàm Yếm "chó điên" mà ai cũng phải sợ hãi nữa, chỉ là một người đàn ông vì lấy lòng một cô gái mà hạ mình.

Tay phải hắn cầm chóp nón, là kiểu các quý ông nước Anh hay đội, mũ phớt đưa ra trước mắt, Vân Chiêu nhìn thấy rõ ràng, bên trong rỗng tuếch, bất luận là thay đổi góc độ như thế nào, dựa theo trước mắt cô nhìn thấy mà nói trong mũ phớt không thể có thứ gì được.

"Nhìn cho rõ." Đàm Yếm giơ mũ phớt lên, nụ cười nơi khoé môi mang theo chút sự chắc chắn làm được: "Anh chỉ biến một lần."

Đây vẫn là lần đầu Vân Chiêu được xem người làm ảo thuật gần như vậy.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Địa điểm làm ảo thuật cũng cực kỳ ảo, ở cổng trường.

Theo suy nghĩ đẩy mạnh của cô, Đàm Yếm chỉ đưa mũ phớt gần về phía lồng ngực mình, giây tiếp theo, một con bồ câu trắng tinh từ miệng mũ "phành phạch" chui ra.

Còn có một cái lông chim khá nhỏ dính ở vành nón.

Trong xe Rolls

-Royce Phantom, tài xế thấy tất cả nhưng chỉ thản nhiên lắc đầu, rất rõ ràng, nếu người trong gia tộc tiểu Watson mà nghe nói Đàm Yếm vì để khiến cho một cô bé đến tên cũng chưa nghe qua được vui, thậm chí trong cả buổi tối trước đó học ảo thuật biến ra vật, bọn họ tuyệt đối sẽ ngạc nhiên rớt cằm.

"Ảo thuật thật tuyệt." Ý tránh né của cô gái nhỏ rất rõ ràng: "Nếu anh chờ em vì xin lỗi, em cảm thấy thật sự không cần thiết."

Đàm Yếm lại không nhanh không chậm lấy ra một thư mời từ trong túi áo khoác, viết là [Triều Mộ · Bữa tiệc mặt nạ long trọng —— mong được gặp người].

"Cho nên mục đích anh tới đúng là không đơn giản là xin lỗi." Dáng người của cậu thiếu niên kiêu ngạo, đầu ngón tay được cắt gọn ấn lên trát chu sa đỏ giữa bức thư.

"Có liên quan tới thân thế của em, không muốn biết chân tướng sao?" Đọ sức ngần ấy năm trong dòng họ khiến Đàm Yếm hiểu nhất là bắt trúng suy nghĩ của người khác.

Sau khi nghe vậy, đồng tử của Vân Chiêu chợt co lại.

Cô thừa nhận, ba năm trước, cô thiếu nữ còn ngây thơ vì thoát khỏi sự khống chế của Trương Trình Linh mà bắt đầu sinh ra suy nghĩ muốn tìm được cha mẹ ruột của mình.

Nhưng với chuyện này Trương Trình Linh luôn ngậm miệng không nói, thế cho nên cô chôn suy nghĩ này ở một góc âm u không ánh mặt trời, bất đắc dĩ nghĩ rằng ngần ấy năm mà ba mẹ ruột chưa từng tìm kiếm mình, chắc chắn là có ý muốn vứt bỏ cô.

Nhưng hôm nay, có phải có thể sẽ có bước ngoặt không dự đoán được sẽ xảy ra không?

Cảnh vật ngoài cửa sổ xe không ngừng lùi lại, Vân Chiêu ngồi trong không gian rộng lớn ở ghế sau có hơi lúng túng, cô không biết sự lựa chọn của mình có chính xác hay không, chỉ là dù sao vẫn tốt hơn ngồi chờ chết.

Triều Mộ luôn luôn khoe khoang là hội sở cao cấp, mà lễ kỷ niệm long trọng nhất trong đó chính là vũ hội mặt nạ lần này.

Tuy nói là không giới hạn thân phận, nhưng người có thể nhận được thư mời của Triều Mộ đa số không giàu cũng quý.

Giống như vũ hội của các quý cô trong giới thượng lưu vậy.

Để giả vờ bình tĩnh, Vân Chiêu cố gắng chợp mắt, cô nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe làm bằng kính, lộ ra đường cong cần cổ trắng đến loá mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!