Chương 2: (Vô Đề)

"Vết thương trí mạng là ở chỗ đó?"

Bầu không khí tĩnh mịch trên lầu bị Hà Nguy Nhiên mở miệng đánh vỡ.

Bởi vì ở chỗ này lượng xuất huyết của người bị hại là chủ yếu, Hà Nguy Nhiên ngồi xổm xuống nhìn kỹ vết thương của thi thể, ánh nhìn băn khoăn đặt trên miệng vết thương nông sâu không đều.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không phải, đều không phải." Pháp y kéo cổ áo của Trương Trình Linh xuống, bên trên in rõ ràng một ngấn đỏ: "Mặt sưng tấy biến tím, xuất huyết dưới kết mạc, bước đầu phán định là ngạt thở dẫn đến tử vong."

Cách chết giống như ba vụ án trước.

Trác Đình sụt sịt một tiếng: "Đều là bị dây thừng siết chết, vụ án này tám chín phần mười vẫn là tên hung thủ ung dung ngoài vòng pháp luật của ba vụ án trước."

"Có thể…" Anh ta dừng một chút: "Vụ án này là nơi duy nhất có vết máu hiện tại, chẳng lẽ lần này hung thủ đột nhiên có khuynh hướng bạo lực?"

Hà Nguy Nhiên rơi vào im lặng, vụ án thứ tư xảy ra đối với cuộc điều tra trước mắt chắc chắn là nhân tố không ổn định, men theo đầu mối để suy luận là mê cung hay là bình minh thì không ai chắc chắn được.

"Tiểu Đình Tử, cậu giúp đỡ chiết xuất chứng cứ hiện trường đi, để lão Cao về nhanh chóng làm một phần báo cáo khám nghiệm tử thi."

May là kịp báo án, hiện trường phát hiện vụ án đầu tiên không bị phá hỏng, nhóm cảnh sát cũng không cần phải chịu nỗi đau khổ khi vớt thi thể từ thùng đồ ăn cặn lần trước.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mùi vị đó, cho dù là cảnh sát lão luyện nhiều năm, kinh nghiệm phong phú khi nghe thấy cũng phải nôn khan một lúc lâu.

Hiện trường của sự bận bịu còn coi như là đâu ra đấy, Hà Nguy Nhiên đứng yên, tiếp đó lấy một cây thuốc lá từ hộp thuốc ra, kẹp trước ngón giữa và ngón áp út nhưng không bật lửa. Anh quẹo xuống chỗ ngoặt của cầu thang, đối diện chạm mặt với Chử Lan Xuyên định lên lầu.

Chử Lan Xuyên đứng dưới anh ta hai bậc thang, bình tĩnh ngẩng đầu, tóc đen nửa khô không ướt, hơi ẩm.

Thiếu nữ hôn hê trong lồng ngực anh, khuôn mặt lúc ngủ yên bình, nhưng sắc môi trắng bệch, một chút sức sống cũng không có.

Hà Nguy Nhiên thu lại ánh nhìn tìm tòi nghiên cứu, ngậm thuốc lá hỏi: "Là cô bé báo án?"

"Phải, em tìm ra cô bé ở dưới lầu." Chử Lan Xuyên buông mắt trầm ngâm nhìn người trong lồng ngực đang nhíu mày lại không mở mắt, giải thích nói: "Chỉ là vì hoảng sợ quá, hơn nữa còn bị yếu sau khi dầm mưa, cô bé tạm thời ngủ mê thôi."

Anh nói cực kỳ khẽ khàng, sợ quấy nhiễu cô gái dù chỉ một chút.

"Sư đệ, cậu dẫn người đến bệnh viện nghỉ ngơi trước đi, câu hỏi cụ thể chờ mai cô bé tỉnh rồi hỏi."

Hà Nguy Nhiên biết chuyện này rất tàn nhẫn, mười ba tuổi, dựa theo tuổi mà đoán cùng lắm cũng chỉ là học sinh trung học, đã đối mặt với sự thật là hai người thân nhất cùng rời khỏi thế gian, nhưng không thể thiếu sự tra hỏi cần thiết, đây không phải chuyện cứ trốn tránh là có thể giải quyết.

Nhìn theo Chử Lan Xuyên xuống lầu, Hà Nguy Nhiên mới móc bật lửa ra châm thuốc, cách một màn khói mịt mù, tâm trạng của anh cũng càng thêm nặng nề, còn phải qua bao nhiêu lâu nữa mới có thể rẽ mây nhìn thấy mặt trời, còn phải cho người nhà nạn nhân một lời giải thích.

Đã xác định được người bị hại trong vụ án đầu tiên là sinh viên khoa nghệ thuật năm tư của đại học A, người mẹ đơn thân của cô từ thành phố C ngàn dặm xa xôi tới thành phố Giang, quỳ mạnh xuống trước mặt anh, gần như khóc thành lệ nhân: "Đồng chí cảnh sát, tôi xin anh, tôi 50 tuổi rồi, chỉ có một đứa con gái như thế, không bắt được hung thủ, e rằng chết cũng không thể nhắm mắt được…"

Bước chân của Trác Đình nặng trĩu đi qua, mở miệng nhắc nhở: "Anh cả, Hàn cục đã biết tình hình, quyết định thống nhất lập hồ sơ, thành lập tổ chuyên án nhỏ."

Hà Nguy Nhiên đối với chuyện này cũng không ngoài ý muốn: "Hàn cục muốn người nào?"

"Lấy anh cả anh làm trung tâm, lão Cao phụ trách kiểm tra thi thể, em và Ngư Tử tìm chứng cứ, còn có… Chử Lan Xuyên trợ giúp điều tra."

"Thông báo xuống, đêm nay toàn thể thành viên tổ nhỏ mở họp." Trong mắt Hà Nguy Nhiên tràn ngập sự kiên định, chỉ vào huy hiệu cảnh sát trước ngực nói: "Không tới mức cùng đường bí lối thì không thể có lỗi với huy hiệu này."Mùi sát trùng nồng nặc trong bệnh viện, Vân Chiêu nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt, cô đang mơ một giấc mơ rất dài trong thời gian hôn mê.

Cảnh trong mơ, mẹ nuôi Trường Trình Linh đầy mùi rượu trở về, vẫn không có nét mặt dễ gần với cô như mọi khi, trong miệng hùng hùng hổ hổ nói: "Con đ* lẳng lơ, hôm nay khách lại liếc mắt nhìn mày một cái, cả linh hồn đều bị mày câu mất…"

"Con không có." Cô không khóc, nhưng đôi mắt như nước thu mở to không chịu khuất phục mà phản bác.

"Còn dám cãi?" Trương Trình Linh giơ tay định cho một cái tát, cô mới đột ngột giật mình tỉnh từ trong mơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!