Thiếu nữ nhón chân, dựa vào đầu vai người đàn ông, tay Chử Lan Xuyên như có như không đặt lên xương bươm bướm của cô, tư thế hết sức thân mật.
Cảnh tượng trước mắt giống như một cây châm dài mảnh, đẩy những vết thương ra khỏi trái tim vỡ nát lần thứ hai của hắn.
Ba năm trước, Đàm Yếm chịu khổ, làm phục hồi chức năng mà bản thân mình ghét, không ngừng giao thiệp trong gia tộc, gần như có thể nói là đấu trí đấu dũng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Là con trai riêng, hắn sinh ra đã là một sai lầm.
Mẹ dựa vào đổi chác cơ thể để đổi lấy cuộc sống sung túc, mẹ lên bằng con trai mà đứng vững gót chân trong dòng tộc, nhưng chuyện này cũng không thay đổi được sự thật xuất thân của bà thấp kém.
Nhưng bà đã chết, chết trong một đêm hè mà mưa bão xen sấm chớp. Khi đó đứa bé trai sốt cao không hết, bị nhốt trong phòng, cho dù nó gõ cửa như thế nào, cũng không có người đáp lại.
Bệnh nặng mới khỏi, nghênh đón chỉ có tin dữ mẹ đẻ qua đời, cùng với cơ thể tàn tạ kéo nó đi hết nửa đời sau…
Hắn thậm chí không muốn nhớ lại đoạn ký ức đau khổ này quá nhiều.
Nực cười quá, tên Đàm Yếm này đối với họ tộc mà nói chính xác là một con chó điên, người não cũng nói xuất thân của hắn thấp kém, là con ma ốm ngay cả đứng cũng khó.
Chỉ có Vân Chiêu, cô thiếu nữ ở trong biển hoa tường vi, đã dành cho hắn một nụ cười chân thành mà đến chính cô cũng chưa nhận ra.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cuối cùng Đàm Yếm cũng không kiềm chế được cảm xúc trong lồng ngực nữa, bỗng ho khan, đôi mắt đen lại vững vàng nhìn chằm chằm về hướng cô thiếu nữ.
Cũng như vậy, ánh mắt như chim ưng đang đặt trên người Đàm Yếm.
Đầu lưỡi của Chử Lan Xuyên chống hàm trên, móc thẻ cảnh sát từ trong túi áo khoác ra: "Đội trưởng đại đội trinh sát cục Công an thành phố Giang, bây giờ mời cậu phối hợp điều tra."
"Cho rằng tôi là người xấu à?" Cổ họng Đàm Yếm bật ra một tiếng hừ khinh miệt, hắn đè giọng trở nên dịu dàng hơn, như nỉ non bên tai, như lông chim phất qua gò má, "Chiêu Chiêu, nói cho anh ta, anh là người xấu sao?"
Là người Vân Chiêu quen sao? Hàng mày của Chử Lan Xuyên cau lại, trong lúc nhất thời bầu không khí rơi vào sự giằng co.
Anh chưa bao giờ nghe Vân Chiêu nói về Đàm Yếm, đặc biệt là trong nháy mắt cánh cửa mở rộng kia, lỗ tai của thiếu nữ hơi hồng, rất dễ khiến người ta tưởng tượng lung tung.
Thực ra trong trí nhớ trước kia của Vân Chiêu, sự tồn tại của Đàm Yếm với cô mà nói, rất giống như trăng sáng hiu quạnh trên bầu trời, cô từng hâm mộ cái rực rỡ trên người cậu thiếu niên này, cảm thấy hai người là cùng một loại người, cho nên mới sinh ra suy nghĩ gần gũi.
Nhưng tình cảm này so với Chử Lan Xuyên rốt cục cũng khác nhau.
"Anh…"
Giọng của thiếu nữ ngập ngừng, Chử Lan Xuyên và Đàm Yếm đồng thời đưa mắt.
Như hai con sói hai bên đại khái sát giới, trong tối ngoài sáng mà phân cao thấp.
"Anh, anh Đàm Yếm anh ấy không phải người xấu…" Vân Chiêu lưu loát nói, cô kéo góc áo của Chử Lan Xuyên, không hiểu sao cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Đàm Yếm không muốn làm cô gái nhỏ bị thương, điểm này là không cần phải nghi ngờ. Nhưng rất hiển nhiên, chuyện tới gần vừa mới bất ngờ xảy ra vẫn chạm vào dây đàn gốc nào đó trong lòng cô.
Vẫn là hắn quá nóng vội sao?
Thiếu niên tươi đẹp đang chìm trong bóng tối bên kia, vừa nghe thấy Vân Chiêu giải thích cho mình thì đột nhiên bật ra nụ cười tuỳ tiện, toát ra ánh mắt dịu dàng xưa nay chưa từng có, "Vẫn là Chiêu Chiêu thương anh."
Hoa hồng nhỏ của hắn, trong ba năm này có vẻ đã bị người khác nhanh chân đến trước, vượt lên ngắt cành trước. Nhưng mà tương lai còn dài, đã chờ đợi hơn một nghìn ngày đêm rồi, Đàm Yếm dùng lý trí còn lại nhắc nhở bản thân, hắn không muốn ép buộc cô gái nhỏ đưa ra lựa chọn ngay lúc này.
Nghe thấy Vân Chiêu chính miệng giải thích, Chử Lan Xuyên chỉ có thể từ bỏ, anh bỏ thẻ cảnh sát vào, sau đó vẫn là việc công xử theo phép công mạnh mẽ vang dội: "Như vậy, thứ lỗi không tiếp đón được."
Sao lại là thứ lỗi không tiếp đón được? Đàm Yếm cảm thấy, rõ ràng là tương lai còn dài mới đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!