Chương 16: (Vô Đề)

Trong lẩu có một đống thịt bò, tôm viên Vân Chiêu thích ăn, nhưng mà đầu lưỡi buổi sáng bị bỏng, bây giờ còn đau, cho nên cô gái nhỏ ăn rất rụt rè, không ăn được mấy miếng đã buông đũa.

Sau khi ăn xong, Vu Tường vội vàng dọn dẹp bếp, Chử Lan Xuyên đi thong thả ra ban công, anh theo thói quen dùng ngón giữa và ngón áp út kẹp thuốc lá, một lúc lâu sau cũng không châm, chỉ nặng nề nhìn sắc trời dần tối muộn, trên cổ áo khoác dính mưa lẫn tuyết tròn tròn, chỉ một lát đã hoà tan ngấm vào áo.

Vừa định quẹt lửa, cô gái nhỏ đã xuất hiện sau lưng anh một cách đột ngột, đúng lý hợp tình mà cướp cái bật lửa anh đang nắm nhẹ: "Tịch thu."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trong giọng điệu không hề thiếu sự kiêu ngạo, rất có chút khí thế có thù tất báo.

Chử Lan Xuyên liếm răng cấm, đối với chuyện này anh cũng không bực bội, thật ra lại rất thích thú mà quan sát cô gái nhỏ sáng ngời nhất trong bầu trời mưa tuyết.

Rất giống con mèo hoang nhỏ mới vừa học được cách dùng móng vuốt để cào.

Ban công không thể so với trong nhà có máy sưởi, gió lạnh vào họng, Vân Chiêu chỉ mặc mỗi áo lông đen, lập tức run cầm cập, khí thế xây dựng ra lập tức mất hết.

Chử Lan Xuyên lặng lẽ không lên tiếng mà che trước người cô, chắn hết toàn bộ gió lạnh, nhân tiện cong lưng nhìn thẳng vào cô, sự bình tĩnh trên mặt cô lập tức sụp đổ, thu lại móng vuốt sắc bén, tròng mắt trắng đen rõ ràng bị một lớp sương mù bịt kín.

"Lớn rồi, muốn quản lý anh, hửm?"

Lợi dụng thời gian nói chuyện, anh không lấy bật lửa về, ngược lại lại dùng bàn tay phủ lên tay nhỏ của cô thiếu nữ, "xoẹt xoẹt" một tiếng, Vân Chiêu còn chưa kịp phản ứng, anh đã ngậm thuốc lá đốt xong, đốm lửa nhỏ bốc lớn lên, trực tiếp coi thường sự doạ dẫm của cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thủ đoạn này… quá vô sỉ.

Chử Lan Xuyên dựa vào lan can, khói sương lượn lờ, nhưng Vân Chiêu không thể quên được khoảnh khắc anh vươn người đến gần để châm lửa, hình dáng khuôn mặt hết sức rõ ràng, trong sự trưởng thanh mang theo dục vọng khống chế không thể bỏ qua.

"Mắng anh?"

Vân Chiêu nghi ngờ Chử Lan Xuyên có thuật đọc tâm, nếu không sao lại đoán chuẩn như vậy.

Cô lảng tránh đề tài "mắng hay không mắng" này, nói có sách mách có chứng mà nói lý: "Hút thuốc không tốt cho sức khoẻ."

"Ừm, Chiêu Chiêu nói rất đúng." Anh nghiện thuốc lá không nặng, chỉ là khi có tình huống đặc biệt là có vụ án thì mới hút thường xuyên, hơn nữa dọc đường bôn ba, tinh thần mệt mỏi, chỉ có thể hút một điếu nâng cao tinh thần.

Mấy tháng gần đây thành phố Giang xảy ra vài vụ án mất tích của mấy bé gái, độ tuổi lớn nhất khoảng mười ba tuổi, nhỏ nhất cũng chỉ mới tám tuổi, sống chết không rõ lại không tìm được tung tích, rất khó nói là bị lừa bán hay là chẳng may vướng vào án giết người.

Chử Lan Xuyên là đội trưởng đội trinh sát mới nhậm chức, lâu rồi mới về quê cũ, không thể không chú trọng theo dõi tình hình chuyển biến của vụ án.

Anh rút ra khỏi suy nghĩ, nghiền ngẫm mà ném xuống một câu: "Chỉ có bạn gái mới có thể quản anh hút hay không hút thuốc lá, có biết chưa?"

Vân Chiêu không đáp lại lời anh, lại nghĩ không phải chỉ là bạn gái sao? Cô cũng không phải không thể.

Đêm khuya, tuyết lặng yên rơi, mặt đất, mái nhà đều bị nhuốm một lớp màu trắng bạc, toàn bộ thanh phố yên ắng như rơi vào giấc ngủ đông.

Nhưng đến 6 giờ rưỡi, đồng hồ sinh học đã khiến cô tự động muốn tỉnh, lúc này Vân Chiêu mới thấy thông báo của trường học gửi tối hôm qua sau khi cô ngủ, nói là hai ngày sau có tuyết lớn, học sinh ngoại trú không cần tới trường, chỉ cần ở nhà hoàn thành tốt công việc ôn tập.

Đột nhiên chào đón hai ngày nghỉ, tâm trạng của cô nàng tất nhiên không tệ.

Tiếp đó cô lại lướt thông báo tin nhắn, có một tin là của Tưởng Xảo gửi tới: [Hu hu hu hu anh trai cậu một chút cũng không già, thật đẹp trai quá mừ, tớ tới nhà cậu làm em gái, ăn ở tự lo có được không?]

Vân Chiêu bị chọc cười, "lách cách" đã gửi sang mấy biểu cảm vừa khóc vừa cười.

Đứng ở cạnh màn, còn có thể thấy thế giới xa xa bị bọc trong một lớp áo thuần bạc. Vân Chiêu vẫn luôn rất hi vọng có thể nặn một người tuyết trong lúc có tuyết lớn, đáng tiếc mấy năm trước thành phố Giang vẫn luôn ấm vào mùa đông, cả mưa có tuyết cũng chưa từng rơi.

Cô vừa mới vặn chốt cửa đã thấy Chử Lan Xuyên ăn mặc chỉnh tề ngồi trên sô pha, hào quang quanh anh thuộc loại trầm lắng, còn đang phiền muộn vì vụ án mất tích gần nhất, nghe được tiếng vang mới quay đầu nhìn một cái, thấy cô gái nhỏ vừa tỉnh ngủ với xương quai xanh thẳng dưới váy ngủ bông, đuôi tóc cuộn tròn xoã trên đầu vai.

Giống như một con búp bê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!