Váy liền màu vàng nhạt có dây thắt, khiến cô thiếu nữ trông cực kỳ nhỏ nhắn, ngoan ngoãn xinh đẹp, giống như bông hoa hướng dương đương nở.
Chẳng qua, đoá hoa này lớn lên trong vũng bùn lầy lội nhất, quá khứ của cô, những gì kinh khủng Chử Lan Xuyên đều biết.
Anh chỉ đứng ở cửa phòng, rũ mắt đã có thể nhìn thấy hai đôi đồng tử như thuỷ triều vào xuân, lỗ tai tựa như màu dâu tây ướp lạnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Có chỗ nào cần anh giúp sao?" Giọng điệu của người đàn ông vẫn như bình thường, nhưng mà vì quá đứng đắn như vậy, Vân Chiêu cảm thấy yêu cầu của mình sẽ rất vượt rào.
Tiếng của cô thiếu nữ vì thiếu tự tin mà vô tình toát ra sự nũng nịu mềm mại: "Khoá kéo… kẹt ở…"
Cô vốn không hy vọng gì.
Cho đến khi thật sự nghe thấy tiếng bước chân lùi lại một bước của Chử Lan Xuyên, vẻ mặt thất vọng bộc lộ ra ngoài nhiều hơn.
Cô gái nhỏ sẽ suy nghĩ theo bản năng mà lý giải hành vi này ––––– Chử Lan Xuyên đang tránh để bị hiềm nghi với cô, anh chắc chắn là muốn tìm bác gái tới giúp.
Ai ngờ Chử Lan Xuyên chỉ bình tĩnh mà đánh giá đủ loại biểu cảm của cô, trầm giọng nói: "Xoay qua đây, để anh xem."
Hiện giờ hai người còn ở cửa, vì không chắc là khi nào Vu Tường sẽ trở về, vì để đề phòng việc ngoài ý muốn, Vân Chiêu cũng không biết lấy sức ra từ chỗ nào, túm Chử Lan Xuyên cao hơn cô không ít vào phòng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong phòng chỉ mở một ngọn đèn áp tường ở đầu giường, ánh đèn mờ nhạt chiếu vào một góc, những nơi còn lại đều trong cảnh nhập nhoạng sáng tối, chỉ có một tấm kính thử đồ chìm trong ánh sáng trước mặt hai người.
Ma xui quỷ khiến, người đàn ông cao lớn trong gương vươn tay, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, thêm vài phần cấm dục.
Vân Chiêu còn biết chỗ gò lòng bàn tay của anh có một lớp chai mỏng, có thể là khi học trong trường Cảnh sát phải cầm súng nên để lại dấu vết.
Tưởng tượng đến một đôi tay như vậy có thể sẽ kề sát lưng, Vân Chiêu chỉ có thể cố gắng khống chế cái đang sôi sùng sục trong lồng ngực.
Một tay cô chống trên mặt kính, chờ Chử Lan Xuyên liền mạch trôi chảy tách sợi tóc phiền phức kia ra khỏi khoá kéo.
Nhưng sự thật khó khăn hơn trong tưởng tượng, kéo khoá xuống, Chử Lan Xuyên có thể thấy xương bướm nhấp nhô của cô thiếu nữ, hình dạng rất đẹp, giống như giấy tuyên thành chưa được vẽ, trong sự yếu ớt lộ ra vẻ đẹp.
Hơi dùng sức, là có thể thấy cô gái nhỏ trong gương đang nhíu mày, khiến anh liên tục thở ra, bình tĩnh lại để hoàn thành "nhiệm vụ" còn phức tạp hơn so với phá án.
"Chiêu Chiêu…" Vu Tường ngắt điện thoại, còn chưa thấy cô đi ra, trong phòng không bật đèn, không biết tình hình cụ thể bên trong như thế nào.
Quá kích thích, ngay cả lời Vân Chiêu nói cũng rời rạc: "Bác, bác gái."
Vu Tường biết cách thức sống cùng với đứa trẻ được nhận nuôi dù sao cũng không thể quá thẳng thừng, chỉ nhẹ nhàng khoá cửa dưới nhà: "Con ngủ rồi sao?"
"Bác gái, con mệt quá…" Cô giả vờ ngủ: "Sáng mai con sẽ tắm lại."
"Ồ, thế cũng đúng." Vu Tường ở phương diện quy luật sinh hoạt này cũng không ép uổng, chỉ nhìn quanh phòng khách một vòng, kỳ lạ mà lẩm bẩm tự nói một câu: "Thằng bé Lan Xuyên này đi đâu vậy, không chào mình một cái đã đi rồi?"
Nghe thấy bác gái đã vào phòng ngủ chính bên cạnh, lúc này cô mới ra khỏi trạng thái có tật giật mình.
Cả chặng đường này một tiếng Chử Lan Xuyên cũng không phát ra khỏi cổ họng được, anh lẳng lặng mà nhìn cô gái nhỏ sẽ diễn thế nào, nói dối đúng là vừa mất tự nhiên vừa ngại ngùng.
"Học nói dối rồi?" Từ trong cổ học anh một tiếng cười thoát ra: "Không ngoan."
Theo một tiếng "không ngoan" rơi xuống, một sợi tóc đẹp cuối cùng cũng khó bỏ mà từ biệt khoá kéo.
Đầu khoá kéo bị kéo lên cao nhất, thực ra trong toàn bộ quá trình, tay của Chử Lan Xuyên còn chưa chạm đến da thịt cô, anh chỉ lướt qua mái tóc dài mượt mà của cô gái nhỏ bị cô làm run rẩy không ngừng.
Cuối cùng Vân Chiêu đã có thể xoay mặt về phía anh, cô như bứt ra khỏi một cơn ảo cảnh, phát hiện thì ra chỉ là giấc mộng Nam Kha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!