Mùa mưa, trong không khí cuồn cuộn sự ẩm thấp.
Hoa tường vi rải rác trong trường Thất Trung, không hề thấy sự tàn lụi dưới mưa gió, trái lại lại đang bung mở.
Kết thúc tiết thể dục, một đám nam sinh chen chúc nhau mà tản ra, Vân Chiêu thì phải ở lại kiểm kê số lương bóng chuyền và đưa những thứ này về phòng thiết bị.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thiếu nữ buộc đuôi ngựa cao, vạt áo thun vải thể dục ôm sát đường eo, theo động tác nhặt bóng, độ cong của đuôi ngựa lại giống như trăng lưỡi liềm sáng ngời, nhanh nhẹn sống động.
"Chiêu Chiêu, hôm nay cậu có định ở lại chuẩn bị cho thi đấu không?" Thiếu niên 13-14 tuổi như măng mọc sau mưa, chiều cao cơ thể tăng nhanh, nhưng toàn thân vẫn lộ ra sự trẻ con chưa hết.
Tần Bách giúp cô sửa sang lại số bóng chuyền dư xong, nhân tiện đẩy mắt kính trên mũi.
"Không được, hôm nay có việc." Vân Chiêu cho cậu một ánh nhìn cảm ơn: "Tần Bách cảm ơn cậu nhé, không có chuyện gì nữa thì tớ đi trước đây."
Nắm tay nắm chặt của cậu đột ngột thả lỏng, lắp bắp gọi thiếu nữ đã đi được vài bước về phía trước: "Ngày mai, có thể… ở lại một lát không, câu cuối cùng của bài thi toán năm kia tớ không làm ra được."
Thành tích của Vân Chiêu đúng là rất tốt.
Trong áp lực cạnh tranh quan trọng của Thất Trung, mỗi lần cô thi thứ hạng đều đứng hàng đầu, còn được trời phú cho khả năng toán học, khiến cô trở thành tuyển thủ hạt giống trong cuộc thi toán học của học sinh trung học.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Được chứ." Cô không nghĩ sâu xa, căn cứ vào nguyên tắc giúp đỡ lẫn nhau giữa bạn học mà sảng khoái đồng ý.
"Gặp sau."
Nói xong, mặt Tần Bách lập tức đỏ lên, lan đến tận cổ, làm cậu rơi vào trạng thái nhiệt độ không được bình thường.
Vân Chiêu giơ tay tạm biệt cậu, khoé miệng thiếu nữ có má lúm đồng tiền nhạt, đôi mắt cười cong như trăng non, như hoa cúc con mới sinh, trong sáng vô hại.
Đi vòng qua những dây leo màu xanh lá đang nhỏ nước rì rào, Vân Chiêu đến phòng thay đồ thay váy liền màu trắng, khi đi ra bất giác mà bước nhanh hơn để về nhà.
Sáng nay, mẹ nuôi Trương Trình Linh dặn cô sau khi tan học thì về nhà sớm một chút, vẻ mặt còn rất nghiêm nghị, tuy rằng không biết rõ nguyên nhân lắm, Vân Chiêu vẫn tạm thời không tính ngỗ ngược.
Sắc trời âm u, tiếng còi xe trên các con đường trước trường học tỏ rõ sự nôn nóng trước trời mưa to.
Mấy chiếc xe cảnh sát ở trước mắt rít gào mà chạy qua, tầm mắt của Vân Chiêu nhìn theo một lúc, bàn tay theo bản năng nắm chặt quai cặp.
Tháng này thành phố Giang đã xảy ra ba vụ án giết người, thi thể thứ ba được người ta phát hiện trong thùng đồ ăn cặn ở chợ đêm, ngâm đến nỗi nhìn không ra hình người. Người nhiều thì hỗn tạp, việc bảo vệ hiện trường không thể thực hiện hiệu quả, ngày hôm sau đã bị phóng viên đưa tin từ đó cấp tốc bước lên tiêu đề mặt báo.
Thủ pháp gây án của cả ba vụ đều giống nhau, đầy rẫy nồng nặc dấu vết cá nhân, phóng viên không kiêng dè gì mà phóng đại hung thủ có thể là sát nhân hàng loạt, quấy nhiễu làm lòng người hoảng sợ.
Vân Chiêu cũng đã nhìn tờ báo kia, loáng thoáng nhớ người bị hại của ba vụ án đều do nghẹt thở mà chết.
Tín hiệu đèn giao thông thay đổi, cô lập tức thu lại suy nghĩ mà chuẩn bị băng qua đường.
Nhà hiện tại là ở trong nội thành cũ, còn chưa bị xếp vào kế hoạch phá bỏ và di dời, cho nên các hộ gia đình cũng vàng thau lẫn lộn. Vân Chiêu đường quen dễ đi mà vòng qua bảy tám con ngõ khác nhau, còn chưa gõ cửa đã phát hiện cửa nhà kẽo kẹt một tiếng bị gió thổi mở ra.
"Con đã về." Cô buông cặp sách, lại không nghe thấy tiếng nhắc nhở mọi khi của Trương Trình Linh.
Trong không khí ngập tràn mùi tanh không bình thường, khác với mùi tanh của chợ bán cá, như thế này giống một kiểu tuyên bố cái chết hơn.
Trong lòng hết sức nghi ngờ hai chân đã đi tới phía trước di chuyển vài bước, vòng qua huyền quan ngăn lối, Vẫn Chiêu đầu tiên bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hoàng.
Chất lòng màu đỏ từng dòng từng dòng chảy tới bên cạnh chân, uốn lượn trào ra, giống như cánh hoa anh túc bị kéo dài ra.
Đồng tử chợt co lại một cái, cả người cô run rẩy, như rơi vào một kẽ nứt băng đông lạnh ngàn năm, nhất thời sững sờ tại chỗ không có phản ứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!