Nụ cười trên khóe miệng cô ta lập tức biến mất.
Tôi chào tạm biệt một cách thân thiện: "Cô Hà đi đường cẩn thận, chúc ngủ ngon."
Hà Mẫn kéo khóe miệng: "Chúc ngủ ngon."
Uống đỡ rượu cho nhân viên?
Công ty có bao nhiêu nhân viên, ai đủ tư cách để ông chủ phải uống đỡ rượu?
Tôi đẩy Thẩm Chiêu đang ngủ bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh đêm vụt qua, mỉm cười lạnh lùng không lời.
Một người phụ nữ đáng khinh, một con chó chuyên chui vào nhà người khác thì không đáng để giữ lại bên mình.
Anh ta có thể thoải mái chạy ra ngoài rồi muốn làm chó của ai thì làm chó của người đó.
Nhưng đã chạy ra ngoài thì đừng bao giờ mơ quay lại nhà này.
Tôi vuốt nhẹ đôi chân mày của người đàn ông bên cạnh.
Thẩm Chiêu.
Ai phản bội tôi thì sẽ phải chịu ngàn mũi tên xuyên tim.
Đến ngày hôm sau anh ta mới nhớ ra và hỏi tôi: "Tửu Tửu, tối qua… ai đã cùng em mừng sinh nhật vậy?"
Tôi đắp mặt nạ trước gương: "Cậu bé trong phòng vẽ của chị, anh có nhớ không? Cao cao, còn trẻ lắm."
Thẩm Chiêu cố gắng nhớ lại, trông rất nỗ lực nhưng có lẽ nghĩ mãi cũng không ra.
Vì anh ta đã gần một năm rồi không vào phòng vẽ của chị tôi.
Tôi chuyển hướng sự chú ý của anh ta: "A Chiêu, giúp em phun nước cho bó hoa được không?"
Ý nghĩ bị cắt ngang nên rất nhanh anh ta liền làm theo.
Như đã hứa tối qua, hôm nay Thẩm Chiêu bỏ hết công việc để ở bên tôi.
"Thật sự được không?" Tôi cau mày, lo lắng không yên: "Có làm trễ nải công việc của anh không?"
Thẩm Chiêu im lặng một lúc rồi kiên quyết nói: "Công việc quan trọng mấy cũng không bằng vợ."
"Hôm nay anh sẽ ở bên em, muốn đi đâu chúng ta đi đó, miễn là em vui."
"A Chiêu!" Tôi vui mừng ôm chầm lấy anh: "Anh thật là tuyệt vời!"
Anh bất chợt thở dài: "Sao em dễ hài lòng thế?"
"Em đâu có dễ hài lòng." Tôi chưa bao giờ tiếc những lời ngọt ngào: "Vì yêu anh nên mọi chuyện đều coi anh là quan trọng nhất."
"Tửu Tửu, thật ra cũng không cần như vậy."
Ánh mắt anh ấm áp xúc động nhưng lời nói lại vô cùng lý trí: "Anh cũng yêu em, nhưng vợ chồng là một thể thống nhất nhưng cũng là hai cá thể độc lập, em cũng nên coi trọng bản thân mình."
Tôi cười nhìn anh: "Đúng vậy, chúng ta là một thể thống nhất nhưng cũng là cá thể độc lập nên anh có gì em cũng nên có, như vậy mới công bằng, phải không nào?"
Thẩm Chiêu không hiểu được ẩn ý trong lời tôi, gật đầu đồng ý: "Phải."
Tôi nói với Thẩm Chiêu là muốn đi nghỉ dưỡng, địa điểm du lịch đã chọn xong rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!