Chương 41: Thanh Toán Xong

Ngư Hi ngủ một giấc không tệ, lần trước vì Giang Tĩnh Bạch trở về, cô làm việc nghỉ ngơi hỗn loạn mấy ngày, cũng điều chỉnh lại được rất nhanh, trò chuyện cùng Giang Tĩnh Bạch mấy câu liền nghiêng mình ngủ say rồi.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, tiếng hít thở đều đặn kéo dài, Giang Tĩnh Bạch nhìn chằm chằm đèn ngủ hồi lâu, nghiêng đầu, đưa tay cẩn thận từng li từng tí vén rèm lên, xuyên qua khe hở nhìn góc nghiêng của Ngư Hi.

Không còn thần thái kiêu căng, không còn vẻ mặt lạnh lùng, khi nhắm mắt lại, khí chất của cô ấy dịu dàng hơn rất nhiều, tay Giang Tĩnh Bạch dùng sức, rèm được vén lên cao hơn, cô nhìn thấy Ngư Hi kẹp chăn giữa hai chân, trước ngực cũng ôm một cục, trên người còn mặc bộ đồ ngủ phim hoạt hình như trẻ con, thoạt nhìn không giống người lớn hai mươi mấy tuổi, ngược lại, giống như khi các cô còn đi học.

Giang Tĩnh Bạch nhớ rõ, trước kia Ngư Hi không chọn quần áo sặc sỡ, có thể vì cô ấy vốn đã xinh, tùy tiện mặc gì cũng rất đẹp.

Nhưng cô ấy không biết điều đó, mỗi ngày đều tự khen mình là tiên nữ hạ phàm, nhưng với cô, Ngư Hi lại là nàng yêu tinh đã vô tình bước chân vào cuộc sống của mình.

Làm cho cuộc sống buồn tẻ của cô được tô thêm sắc màu.

Chỉ tiếc, cô không thể nắm tay nàng yêu tinh, đã để mất nàng từ lâu rồi.

Giang Tĩnh Bạch cúi đầu.

Ngư Hi chôn nửa mặt trong chăn, nửa thân mình lộ ở bên ngoài, nhiệt độ trong phòng hơi thấp, đôi mi thanh tú của Giang Tĩnh Bạch nhăn lại, lo lắng cô ấy ngủ như vậy sẽ bị cảm lạnh.

Vài phút sau, cô xuống giường đi đến bên cạnh Ngư Hi, đưa tay thử kéo chăn, cô ấy lại ôm rất chặt, sợ làm Ngư Hi tỉnh, cô cũng không dám dùng sức.

Đang chuẩn bị qua sô pha lấy tấm chăn khác, Ngư Hi liền trở mình, nằm thẳng trên giường, chăn bị đạp sang một bên, vẻ mặt Giang Tĩnh Bạch có chút bất đắc dĩ, cúi lưng đắp lại chăn lên người Ngư Hi.

Ngư Hi ngủ rất say, không bị động tác của Giang Tĩnh Bạch làm giật mình.

Đắp chăn đàng hoàng xong, cô ngồi xuống mép giường, cúi đầu, khóa lại gương mặt đang ngủ vào mắt mình.

Mái tóc dài như rong biển của Ngư Hi xõa tung sau đầu, ngũ quan tinh xảo vô cùng, như một nàng búp bê sứ phấn điêu ngọc trác, da thịt trắng như tuyết, ngực hơi phập phồng, tuy rằng đang ngủ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ưu nhã cao quý toát ra từ trong xương.

Ngư Hi như vậy vốn đã quyến rũ động lòng người, nhưng vì đang mặc áo ngủ phim hoạt hình, ngược lại còn mang đến cảm giác ngây thơ, đôi mày Giang Tĩnh Bạch giãn ra, khóe môi cong lên, ánh mắt dịu dàng.

Bờ môi Ngư Hi khẽ động, phát ra tiếng nỉ non, Giang Tĩnh Bạch nhìn chằm chằm đôi môi đỏ đang hé mở, tim đập ngày càng nhanh, lòng bàn tay đổ mồ hôi, cô rất muốn cúi xuống, muốn nếm thử hương vị của cô ấy, có phải vẫn ngọt ngào như trước kia không.

Nếu cô không sợ chết.

Giang Tĩnh Bạch thu ánh mắt về, đứng dậy, cô không sợ chết, nhưng sợ Ngư Hi sẽ tức giận, cũng sợ làm thế là không tôn trọng phần cảm tình này.

Ngư Hi nói không ngờ hai cô còn có ngày tâm sự được như vậy, còn cô, thật ra cũng không dám hy vọng xa vời có ngày được nhìn cô ấy chìm vào giấc ngủ, quay về giường, Giang Tĩnh Bạch mở mắt thật to, rất lâu sau mới thấy có chút buồn ngủ.

Trong phòng chỉ còn tiếng tít tít yếu ớt từ máy móc, bầu không khí yên tĩnh trở lại.

Năm giờ, Ngư Hi tỉnh lại, khi mở mắt, báo thức vẫn chưa vang lên, chân trời hừng sáng, có ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, cô ngồi dậy một lúc mới tỉnh táo, nhìn thời gian trên điện thoại, mới năm giờ mười.

Sớm hơn bình thường hai mươi phút.

Ngư Hi tắt báo thức, nghiêng đầu, Giang Tĩnh Bạch hẳn vẫn đang ngủ, cô đưa tay kéo tấm rèm ngăn giữa hai người, thấy Giang Tĩnh Bạch đang dựa vào đầu giường xem máy tính bảng, nghe được tiếng động liền ngẩng đầu nhìn sang, vẻ mặt như thường: Chào buổi sáng.

Chào buổi sáng.

Ngư Hi chớp mắt, Giang Tĩnh Bạch đã làm việc được một lúc, giờ mới sờ đến điện thoại, nhìn thấy đồng hồ chỉ năm giờ mười lăm liền lâm vào mê man.

Điện thoại hỏng rồi sao?

Sự thật chứng minh, không phải điện thoại hỏng, mà Giang Tĩnh Bạch dậy rất sớm.

Ngư Hi xuống giường đi rửa mặt trở ra liền nghe được cô nhỏ giọng nói:

"Trên bàn trà có bữa sáng, vẫn còn sớm, không cần vội, cậu cứ từ từ ăn."

Ngư Hi có chút ngơ ngác, bước đến bên bàn trà, hỏi: Cậu ra ngoài?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!