Chương 597: (Vô Đề)

"Đúng không, anh Seonghyeon! Làm sao giờ~? Seo Ho

-yoon thì tuổi cũng đâu còn nhỏ, thế mà vẫn còn bao điều chưa biết, tính thì khó ở, đường còn dài lắm. Bọn mình phải trông nom chứ còn gì."

"…H

- Hả? Trông nom… cái gì?"

Không hiểu đã nói gì với nhau, Kim Seonghyeon bối rối đảo mắt nhìn tôi với Kang Ichae luân phiên. Nhưng Kang Ichae chỉ khúc khích cười rồi bỏ đi.

"Sao lại thế nữa…," lườm theo bóng lưng đang xa dần mà lẩm bẩm, Kim Seonghyeon ngập ngừng mãi mới mở miệng.

"……Seo Ho

-yoon."

"Sao."

"T

- Tôi có chuyện muốn nói."

Rồi lại luýnh quýnh.

"Cậu biết thì chắc sẽ nổi giận lắm… nhưng thật ra là, hôm nay…"

"Thằng em tôi đến đúng không?"

"Ợ—?!"

Tôi sốt ruột bật dậy hỏi trước; Kim Seonghyeon phát ra một âm thanh ngớ ra, cứng đờ người.

Như thể vừa làm điều gì sai—

"…Làm sao cậu biết… À, không, tôi không…."

"……"

"…chắc là không làm gì sai thật."

—Cúi đầu, hai ngón tay gãi gãi, Kim Seonghyeon bỗng quay đầu xe gấp.

"Này. Trước khi cậu nổi nóng thì nghe đã."

Tôi hất cằm, Kim Seonghyeon bèn hạ giọng tuôn một tràng.

"C

- Cái… dạo trước nói chuyện với Hojin thì tôi mới biết là, mấy chuyện liên quan tới công việc của cậu cậu đều giữ bí mật hết, mà cậu cũng chẳng hay giới thiệu người quanh mình đúng không?"

Dù thiếu tự tin, ánh mắt Kim Seonghyeon vẫn nhìn thẳng; đối mặt vậy, tôi hiểu ra phần nào tâm trạng của Kang Ichae.

"tôi biết là mình hơi nhiều chuyện… nhưng nghe thế xong thì cứ vương trong đầu mãi."

Quả đúng.

Gặp một đứa như thế, hệt như tôi đã nhờ Ichae viết thư trước tiên…

"…Phần lớn gia đình của các thành viên đều đã đến concert ít nhất một lần rồi. Ai nấy cũng vui. Nên tôi nghĩ nhân dịp này, giá mà gia đình cậu cũng đến được thì tốt…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!