Chương 13: Sự Thật

Bỗng ...:

- Phương, phải bà không ???

- có tiếng con trai

Nó quay lại nhìn người vừa kêu nó, nó ngỡ ngàng. Đã bao lâu rồi không gặp khuôn mặt này, phải không vậy, đúng rồi, là Quang, Quang kìa.

- Phương, bà về rồi....

- Quang nói nhỏ nhẹ

Bỗng giọt nước mắt nó rơi , nó nhớ Quang nhiều lắm, nhớ đến nỗi mà nó cầm những tấm hình đã chụp ra ngắm, Quang lau nước mắt cho nó:

- Bà nín đi, bà cười đẹp hơn, đừng khóc nữa mà, nín đi nha.

- Quang dịu dàng với nó

- Tui ... Tui nhớ ông nhiều lắm ông biết không, cái đồ đáng ghét, huhu .

- Nó khóc to hơn

- Thôi, giờ bà gặp tui rồi đó, bà nín đi nha, nín đi, nghe lời tui nè.

- Quang nói

- Tui ... Hic hic... Tui nhớ ông nhiều nhiều lắm luôn .

- Nó khóc to

Nó khóc và chạy lại ôm chầm lấy Quang, Quang đứng yên cho nó ôm, Quang vòng tay qua ôm lại nó, thật sự nó nhớ dáng hình , giọng nói và nụ cừoi của Quang lắm. Hôm nay gặp lại nhau rồi, nó cứ như đanh mơ ấy. Nó nín. Quang cười nói :

- Đúng rồi, lớp trưởng 10A3 là phải vậy chứ, nín rồi, giỏi lắm nha.

- Quang cười với nó

- Đúng rồi, thấy lớp trưởng 10A3 giỏi chưa nè!!!!

- nó cười để lộ cái răng khểnh .

- À , Quang nè, ông thử tính xem tui xa mọi người mấy tháng rồi nhỉ???

- Hình như là cũng gần 3 tháng rồi, ai cũng nhớ bà hết đó.

- Quang nói

- Ừ, tui cũng nhớ mọi người nhiều nhiều lắm, nhớ nhất là thằng hay đi chọc tui nè, hehe.

- nó cười , chỉ khi bên Quang hoặc Rin nó mới như thế

- Nè , bà ám chỉ ai đó ???

- Quang nhìn nó với ánh mắt sát khí

- Tui nói cái người bây giờ đang ngồi kế tui nè.

- Nó không sợ gì mà nói thẳng

- Bà chết với tui nè .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!