Chương 9: (Vô Đề)

Dầu thuốc xoa bóp quả thật rất đúng chỗ, sáng hôm sau thức dậy, mắt cá chân của Tống Căng Úc đã hoàn toàn không còn cảm giác đau nữa.

Hôm nay Tống Căng Úc có tiết dạy, sau đó còn phải đến nhà thờ đón mẹ đang nghe giảng đạo, nên anh lái một chiếc xe hơi màu bạc không mấy nổi bật ra khỏi nhà. Đi ngang qua biệt thự bên cạnh, anh thấy công ty chuyển nhà đang khua chiêng gõ trống làm việc – không cần phải nghi ngờ, chắc chắn là bút tích của Trình tổng.

Nhớ lại cuộc đối thoại ngớ ngẩn tối qua, anh mím môi, nhấn ga mạnh hơn một chút.

Lớp học vẽ chân dung màu cho sinh viên năm hai.

Khi chủ nhiệm Cao cười tủm tỉm giao môn học này cho anh, Tống Căng Úc đã đoán được sẽ gặp một cậu nhóc nào đó trong phòng vẽ, nhưng không ngờ lại xuất hiện thêm một vị khách không mời mà đến.

Tào Hoán từ đầu đến chân vận một thân hàng hiệu chẳng ăn nhập gì với những "thợ sơn tường" khác, đang tựa vào tường ra vẻ cool ngầu. Vừa thấy anh, đã nhiệt tình vẫy tay.

Tống Căng Úc lạnh nhạt dời tầm mắt.

Anh chỉnh lại tư thế cho vài người mẫu, sắp xếp bối cảnh cho phù hợp, rồi đơn giản nêu ra một vài điểm cần lưu ý cho sinh viên và ra hiệu bắt đầu vẽ. Ngay lập tức, cái miếng cao dán chó kia đã tí tởn chạy đến bám lấy anh.

"Thấy tôi có bất ngờ không? Có ngạc nhiên không?" Tào Hoán cười vừa sảng khoái vừa nham hiểm, ra vẻ tiểu nhân đắc chí, "Hôm nay anh đừng hòng chạy, thiếu gia đây đã điều tra anh rõ như lòng bàn tay rồi!"

Không thể không nói, Tống Căng Úc đã khiến hắn kinh ngạc một phen. Tào Hoán vốn tưởng mỹ nhân này nhiều lắm cũng chỉ có gia cảnh khá giả, không ngờ lại chính là vị hôn thê được cưng như trứng mỏng trước kia của đại thiếu gia nhà họ Trình!

Thảo nào lại có gan vênh mặt với hắn.

Tào Hoán hắng giọng, đang định giới thiệu mối quan hệ giữa nhà mình và Trình thị, thì Tống Căng Úc quay người nhìn hắn, hàng mi dài khẽ nhướng lên:

"Cậu có vẽ không?"

"... Hả?"

"Vẽ thì tôi sắp xếp chỗ cho. Không vẽ thì ra ngoài, ở đây đông người, chật chội lắm."

Tào Hoán nhìn chằm chằm vào gương mặt trước mắt, lời từ chối thế nào cũng không thốt ra nổi, bèn xắn tay áo lên: "Được, lão tử vẽ." Coi như là để được ngắm mỹ nhân thêm vài lần.

Hắn bị Tống Căng Úc xếp cho ngồi đối diện một ông chú trung niên ngực trần vạm vỡ.

"..." Khốn kiếp. Không thể tìm người mẫu nào xinh đẹp hơn sao? Nhìn chằm chằm ba tiếng đồng hồ chắc chắn sẽ đau mắt hột đó!

Ổ Tử Diệp ngoan ngoãn hơn Tào Hoán rất nhiều, đợi Tống Căng Úc đi đến bên cạnh mình mới lên tiếng.

"Thầy Tống..." Giọng cậu sinh viên có chút tổn thương, "Người đó là ai vậy ạ?"

"Không liên quan đến cậu." Tống Căng Úc vẫn lạnh lùng như cũ, khẽ chỉ vào bản phác thảo của cậu ta, "Đừng vẽ chì kỹ quá, trình độ của cậu không cần thiết phải làm vậy. Hơn nữa đây là lớp học màu, cứ trực tiếp dùng màu để lên phác thảo đi."

Ánh mắt Ổ Tử Diệp trầm xuống, cậu khẽ đáp một tiếng.

Tống Căng Úc liếc qua ngón tay cậu ta: "Cậu bị dị ứng với sơn dầu à?"

Ổ Tử Diệp ngẩn ra: "Có một chút."

"Đừng động vào nữa, để tôi đổi cho cậu một bộ màu khác."

"... Vâng."

Ổ Tử Diệp ngoan ngoãn buông cọ vẽ, đứng trong phòng chờ Tống Căng Úc quay lại, bên tai không ngừng vang lên tiếng xì xào của các sinh viên khác.

"Thầy Tống đẹp trai quá, lúc nãy thầy ấy đứng cạnh tôi mà tôi không dám thở luôn!"

"Người thầy thơm thơm, hì hì."

"Chết mất thôi, tôi tuyên bố lớp chân dung màu trở thành môn học yêu thích nhất của tôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!