Chương 80: (Vô Đề)

Ân Húc mệt mỏi từ nơi khác chạy về Giang Thành, không kịp về nhà đã lập tức bảo tài xế lái xe đến tòa biệt thự kiểu Tây nằm thấp thoáng giữa những hàng cây ngô đồng ở phía Nam thành phố.

Đẩy cửa phòng khách ra, rèm cửa trong nhà khép kín, chỉ có lò sưởi đang cháy rực rỡ, ánh lửa soi sáng bóng hình đơn độc đang ngồi ngay ngắn trên đệm bồ đoàn.

Hắn chỉ kịp liếc nhìn hai tấm bài vị đang được thờ phụng trên án kỷ, rồi ánh mắt dừng lại trên người nọ, không thể rời đi được nữa.

Những năm qua Tống Căng Úc luôn giúp Trình Kính Tùng quản lý gia nghiệp, bôn ba bên ngoài, đa phần đều mặc sơ mi quần dài, Ân Húc đã lâu lắm rồi không thấy anh mặc sườn xám.

Chất liệu nhung tơ màu đen bao bọc lấy thân hình mảnh mai cân đối, đường cong cơ thể uốn lượn tuyệt đẹp. Mái tóc dài búi thấp đơn giản, thắt một dải lụa trắng, bàn tay trắng trẻo mân mê chuỗi vòng bích màu hồng, đôi mắt đẹp nhắm nghiền —— so với một người vợ góa đang thương tiếc chồng, anh trông giống một pho tượng Quan Âm đang chờ được thờ cúng hơn.

Ân Húc cẩn thận ngồi xếp bằng xuống bên cạnh anh.

Tống Căng Úc chậm rãi mở mắt, không nhìn hắn. Lúc này Ân Húc mới quan sát kỹ vẻ tiều tụy trên khuôn mặt ấy ở khoảng cách gần, làn da dưới mắt rất mỏng, những mạch máu xanh hiện rõ mồn một, tựa như những vân hoa tự nhiên trên đồ sứ.

"Tôi nghe nói rồi." Hắn hạ thấp hơi thở, sợ làm kinh động đến người này, "Cậu đừng quá đau lòng."

Tống Căng Úc v**t v* hạt bích trong tay, hồi lâu sau mới thấp giọng đáp một câu: "... Tôi nghĩ mãi không thông."

"Không thông chuyện gì?"

Anh lắc đầu, có vẻ không muốn nói thêm.

Ân Húc bèn lảng sang chuyện khác, ho nhẹ một tiếng để che giấu: "Tôi nghe nói mấy ngày nay có không ít người đến cầu hôn? Chắc hẳn Đường Triển Hâm cũng đã tới rồi?"

Tống Căng Úc rũ mắt, giọng nói vẫn trầm thấp: "Cậu cũng muốn bị đánh đuổi ra ngoài sao?"

Lúc này Ân Húc mới chú ý đến Tống Gia Hạo đang đứng ở góc phòng khách nhìn chằm chằm mình. Thằng nhóc này cứ như một con chó săn đang rình rập, lúc nào cũng nhìn những người tiếp cận Tống Căng Úc với ánh mắt hổ rình mồi, bao nhiêu năm qua hắn cũng sắp chai sạn rồi.

Thường ngày vẫn có một thằng nhóc hoạt bát hay cười đi cùng, hôm nay lại không thấy đâu.

"Tôi với bọn họ có thể giống nhau sao?" Hắn nhích lại gần Tống Căng Úc, lấy từ trong lòng ra một chiếc hộp nhỏ, "Tôi biết cậu không muốn lấy chồng, chiếc nhẫn này tặng cậu coi như một tấm lá chắn được không? Để mấy người kia khỏi đến làm phiền cậu mãi."

Tống Căng Úc nhìn chiếc nhẫn trong tay hắn, do dự một lát rồi nhận lấy: "Cảm ơn, rất đẹp."

Ân Húc thở phào nhẹ nhõm.

Thật tốt quá. Anh vẫn thích những mẫu mới nhất trên tạp chí thời trang như vậy.

"Hiện tại chiến sự với ngoại bang tuy đã đại thắng, nhưng thời cuộc vẫn còn mờ mịt, cũng không biết thành phố này cuối cùng sẽ rơi vào tay ai. Có điều cha con họ Đường đã là nỏ mạnh hết đà, binh mới sắp đến, người đầu tiên gặp họa chính là họ." Ân Húc dừng một chút, thử thăm dò, "Đường Triển Hâm vẫn luôn đối xử với cậu không tệ."

Tống Căng Úc đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, không bày tỏ thái độ gì: "Nếu hắn muốn đi, tôi sẵn lòng giúp một tay, còn nếu không chịu, cứ nhất quyết muốn làm bá chủ một phương này, tôi cũng không còn cách nào."

Ân Húc suy nghĩ một lát, đột nhiên hỏi: "Cậu sẽ không đi cùng hắn, đúng không?"

Tống Căng Úc nghi hoặc ngước mắt, không hiểu ý hắn.

"Nếu cậu đi, tôi cũng đi." Ân Húc nhìn anh trịnh trọng nói. Dù không thể ở thật gần nhưng hắn cũng không muốn cách anh quá xa, bất kể là với thân phận gì.

Dù không thể thay thế Trình Lẫm Châu, thì thay thế Trình Kính Tùng chăm sóc anh chắc cũng được chứ.

Người nọ chỉ mong hắn đừng nói nữa, ánh mắt bình thản như nước, kết hợp với bộ trang phục trang nghiêm u buồn, toát lên một vẻ lạnh lùng như không màng sự đời, lớp vỏ bọc điềm tĩnh bị đâm thủng, những cảm xúc Ân Húc kìm nén bấy lâu nay trào dâng, hắn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn thấp giọng hỏi: "Tôi và cậu quen biết bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ thật sự không bằng hai tháng ngắn ngủi của thằng nhóc đó ở bên cậu sao?"

Dù hôm nay có bị đuổi ra ngoài hắn cũng cam lòng, hắn chỉ là không hiểu nổi rốt cuộc là vì cái gì. Có lẽ người nọ rất tốt, đủ để anh yêu thích, nhưng thời gian chẳng lẽ không có chút tác dụng nào sao?

Trong nhà lại rơi vào im lặng.

Ngọn lửa trong lò sưởi phát ra những tiếng lách tách nhỏ.

Trong góc phòng, Tống Gia Hạo cũng nắm chặt nắm đấm, ánh mắt u tối cũng dừng lại trên người anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!