Chương 79: (Vô Đề)

Tống Căng Úc luôn mang theo bên mình chuỗi vòng tay mười tám hạt bằng đá bích màu hồng phấn.

Đây là món quà sinh nhật cuối cùng mà cha mẹ tặng anh năm mười lăm tuổi, so với những cổ vật bảo vật khác thì nó không tính là quý giá, nhưng lại vô cùng có ý nghĩa. Đêm trung thu, Trình Lẫm Châu đã mang nó đến trước mặt anh, trong lòng anh thật sự rất xúc động và cảm kích.

Đá bích chạm vào có cảm giác mịn màng và trơn trượt, nhưng có một hạt rõ ràng mang cảm giác rít tay —— nếu chuyến đi này thất bại, anh dự định sẽ nuốt hạt châu chế từ độc dược này để tự sát. Cái chết đó sẽ rất xấu xí, toàn thân thối rữa không còn hình dạng, nhưng chắc chắn có thể bảo toàn sự thanh sạch cho thi thể, cũng sẽ không ai nhận ra anh, không làm nhục nhã Trình gia.

Hạt châu nguyên bản đã được anh tháo xuống, cùng với mặt dây chuyền hình bướm mà Trình Lẫm Châu tặng lúc mới gặp làm thành một lá bùa hộ mệnh. Lúc cúi người hôn lên má thanh niên trước xe, anh đã lặng lẽ bỏ nó vào túi áo khoác của y, chắc hẳn y đã phát hiện ra rồi.

Những bảo vật và tiền bạc anh tích góp được bao năm qua đều gửi ở ngân hàng của lão gia, sau khi anh chết, lão gia muốn dùng chúng làm gì cũng được, nhưng anh tin lão gia hiểu tâm ý của mình, sẽ không để chúng thất lạc ra hải ngoại.

Nếu Tống Gia Hạo nghe theo lời dặn của anh mà đi theo lão gia, chắc chắn có thể sống những ngày yên ổn. Thời cuộc ngày càng tồi tệ, chỉ cần Trình Kính Tùng muốn đưa gia quyến đổi sang một nơi khác sinh sống cũng không phải việc khó. Còn nếu Tống Gia Hạo muốn ra chiến trường xông pha, anh thấy cũng tốt, mỗi người đều có khát vọng riêng, có thể chết một cách có ý nghĩa cũng là một loại phúc phận.

Tống Căng Úc đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, tự sát là kết quả xấu nhất trong dự tính. Nhưng không ngờ rằng, kể từ sau lần gặp ở đại sảnh đó, Lôi Kình Đông trước sau đều không xuất hiện.

Gặp lại đã là chạng vạng ngày hôm sau.

Dinh thự của Lôi Đình Bang lưng tựa núi mặt hướng sông, ẩn mình giữa rừng trúc và rừng phong bạt ngàn. Từng lớp từng lớp hành lang và mái hiên gạch đen đọng đầy những giọt mưa, khiến không khí trở nên đặc quánh và trì trệ.

Hoàng hôn đỏ rực như máu.

"Quái vật! Đại đương gia! Tên đó là quái vật!"

Theo một tiếng gào thét xé lòng, một gã đại hán m*nh tr*n loạng choạng xông vào cổng đình viện, lăn lộn bò đến bên chân Lôi Kình Đông, mặt cắt không còn giọt máu, như thể vừa gặp phải cảnh tượng kinh hoàng nhất đời: "Anh em không một ai ngăn nổi hắn, bên ngoài... bên ngoài máu chảy thành sông rồi đại đương gia ơi!"

Sắc mặt Lôi Kình Đông cũng cực kỳ khó coi, ngón tay siết chặt, để lại những vết bầm tím sâu hoắm trên chiếc cổ gầy yếu trong tay gã.

"Mày quả là tìm được một con chó tốt đấy." Giọng gã hiểm độc, lộ rõ vẻ tức tối đến phát điên, "Gả cho lão già họ Trình kia chưa đủ, còn tằng tịu với cả con trai ruột của lão, thế nào, ở Trình gia làm phụ tử cộng thê à?"

Tống Căng Úc bị gã khống chế trước người, trong bộ sườn xám nhung màu đỏ sẫm, anh ngẩng cao cổ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào gã đại hán m*nh tr*n dưới đất. Nhìn thấy những vết máu trên người gã, trái tim anh co thắt đau đớn.

Làm ơn, ngàn vạn lần đừng là máu của người đó.

Anh đã tốn bao công sức mới cắt đuôi được sự giám sát của Chử Dật Kiệt, cũng biết sau khi phát hiện anh mất tích, họ chắc chắn sẽ thông báo cho Trình Lẫm Châu đang ở tỉnh ngoài... Nhưng sao y có thể quay về nhanh đến thế?

Sự ngạt thở và thiếu oxy khiến đầu óc anh choáng váng, anh nắm chặt hạt bích tỷ trong lòng bàn tay, tầm mắt mờ ảo bỗng lóe lên —— một bóng hình quen thuộc bước vào cổng đình viện. Tống Căng Úc cắn rách đầu lưỡi, nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.

Trình Lẫm Châu vẫn mặc chiếc áo khoác màu đen đó, nước mưa theo vạt áo nhỏ xuống, máu tươi trên bậc thềm đá uốn lượn thành từng vệt đỏ thẫm như tơ nhện. Tay phải y cầm ngược một con dao găm, lưỡi dao bóng loáng, tay trái giấu trong ống tay áo, để lộ một đoạn họng súng đen ngòm.

Mái tóc mái ướt đẫm che khuất một nửa đôi mày sắc sảo, càng khiến đôi mắt y thêm đen thẫm như mực không thể tan.

Tống Căng Úc liếc mắt một cái đã nhận ra những vết thương ẩn dưới lớp áo đen của thanh niên, lồng ngực anh phập phồng, hốc mắt nóng hổi.

"Khá khen cho thân thủ tốt của Trình thiếu gia, giết bao nhiêu anh em của tôi, là muốn hoàn toàn trở mặt với Lôi Đình Bang này sao?" Lôi Kình Đông tiếp tục khống chế Tống Căng Úc, giơ bàn tay còn lại chỉ vào thanh niên cao lớn hiên ngang kia, giọng nói đã run rẩy nhẹ.

Trình Lẫm Châu chẳng hề sợ hãi, y sải bước tiến về phía trước, tiếng giày da nện xuống mặt đất như tiếng chuông gọi hồn.

"Dựa vào cái gì mà mày nghĩ rằng," Giọng y cũng toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương, "bắt anh ấy đi mà vẫn chưa tính là trở mặt với tao?"

"Vậy thì Trình thiếu gia hiểu lầm rồi, là vị mẹ kế này của cậu tự mình dâng tận cửa đấy chứ, tôi đâu có cưỡng ép." Lôi Kình Đông vô thức lùi lại một bước, hoảng loạn nói bừa, "Chẳng phải vì hai cha con cậu không làm cậu ta thỏa mãn nên cậu ta mới chạy đến tìm tôi sao, nếu cậu muốn đòi người về thì cũng không phải không được, chúng ta ——"

Lời còn chưa dứt, bụng gã đã truyền đến một cơn đau kịch liệt, nhãn cầu Lôi Kình Đông gần như lồi ra ngoài, nhưng trong tầm mắt, chàng thanh niên kia vẫn còn cách gã mười bước chân —— gã kinh hãi, không thể tin nổi nhìn về phía Tống Căng Úc đang bị mình khống chế. Lại một cú đánh bồi thêm, gã ngã ngửa ra đất, chưa kịp vùng vẫy thì bóng dáng cao lớn như Tu La kia đã ập đến, một chân giẫm mạnh lên ngực gã, xương sườn lập tức gãy vụn hơn mười chiếc.

Trình Lẫm Châu giẫm lên Lôi Kình Đông, họng súng hạ xuống nhắm thẳng vào trán hắn, tay phải nhanh chóng kéo Tống Căng Úc vào lòng. Lưỡi dao găm từ lòng bàn tay phóng ra, xuyên thủng cổ họng một tên thuộc hạ đang định giơ súng bắn lén sau lưng họ.

Máu tươi bắn tung tóe. Những kẻ khác lập tức hoang mang lo sợ, không dám cử động thêm chút nào.

Tống Căng Úc nghe rõ tiếng viên đạn găm vào da thịt, anh hoảng loạn s* s**ng sau lưng thanh niên nhưng bị y nắm cổ tay ngăn lại. Trình Lẫm Châu nới lỏng thắt lưng, bao bọc cả người anh vào trong chiếc áo khoác rộng lớn.

"Em có mặc áo chống đạn, không sao đâu." Thanh niên rũ mắt nhìn anh, lần này y không trách anh tại sao không tin tưởng mình nữa, trong mắt chỉ còn lại sự trấn an và những suy tính sâu xa mà Tống Căng Úc không hiểu nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!