Lộc cộc.
Tiếng giày da nện xuống mặt đất phát ra những nhịp điệu dồn dập.
Trên đường phố, một thanh niên trẻ tuổi tuấn tú đang nắm chặt cổ tay một người, sải bước chạy nhanh. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình bị gió thổi phồng lên, đường nét khuôn mặt y sắc bén và lạnh lùng, toát ra luồng khí lạnh lẽo khiến người qua đường không ai dám nhìn thẳng.
Người bị y kéo theo sau có vẻ hơi chật vật, thân trên hơi đổ về phía trước, chiếc áo choàng lông nhung trượt xuống tận khuỷu tay, để lộ cánh tay trắng ngần đến lóa mắt. Bên tai, chiếc châm cài hình hoa tường vi đung đưa liên hồi, búi tóc cũng trở nên lỏng lẻo như sắp rơi ra.
Hai người rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp gần đó. Dưới chân là con đường lát đá xanh, hai bên là tường vây cao vút cũ kỹ, không gian xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
"Đừng đi nhanh như vậy." Tống Căng Úc cuối cùng cũng lên tiếng oán trách, anh xoay cổ tay muốn thoát ra, "Cậu làm tôi đau rồi."
Người phía trước dừng bước, sau vài nhịp thở dồn dập mới buông anh ra, rồi đút tay vào túi quần, làm bộ như muốn tiếp tục đi tiếp. Tống Căng Úc thấy vậy, vội vàng túm chặt lấy vạt áo sơ mi sau lưng đối phương.
"Này, cậu đi đâu đấy?" Anh kéo kéo lớp vải trong tay, giọng nói mềm mỏng đi vài phần, "Tiểu Châu, cậu định bỏ mặc tôi ở đây một mình sao?"
Trình Lẫm Châu rõ ràng không phải thật sự muốn đi, y thu chân lại, xoay người, rũ đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm anh, cơ hàm khẽ động.
"Cậu giận cái gì chứ?" Tống Căng Úc bị nhìn đến mức chột dạ, dứt khoát ra đòn phủ đầu bằng cách dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào trán đối phương, bày ra dáng vẻ của một mẹ kế, "Tôi còn chưa trách cậu tự tiện gây rắc rối cho gia đình đâu, cứ thích thể hiện."
Thanh niên nhếch môi, giọng điệu cực kỳ lạnh lẽo: "Anh không tin em đến thế sao?"
"Tôi không phải không tin cậu..." Tống Căng Úc nhớ lại tình cảnh vừa rồi, khẽ thở dài, "Đó là chuyện riêng của tôi, không có lý nào lại để cậu ra mặt thay tôi cả."
Sau khi anh quay lại, quả nhiên thấy Trình Lẫm Châu đang đối đầu trực diện với hai kẻ kia. Lôi Kình Đông chịu thiệt thòi nhất định phải đòi lại bằng được, gã gọi một đám thuộc hạ tay đao tay súng bao vây lấy thanh niên. Trình Lẫm Châu chẳng hề nao núng, dưới chân y đã hạ gục ba năm người vạm vỡ, không khí trong rạp hát căng thẳng như dây cung đã lên mũi tên.
Tống Căng Úc biết y có cách thoát thân, cũng biết hai kẻ kia không thể vừa ra tay đã hạ sát với đại thiếu gia nhà họ Trình ở Giang Thành. Nhưng dù sao đó cũng là bang chủ của Lôi Đình Bang khét tiếng và thiếu soái của quân phiệt địa phương, một khi đã kết oán, sau này chắc chắn họ sẽ tìm cách nhắm vào Trình gia, không còn đường cứu vãn.
Anh thà rằng Lôi Kình Đông chỉ nhắm vào một mình mình.
Lông mi Tống Căng Úc run rẩy, đáy lòng dâng lên chút bất đắc dĩ —— hai tháng trước anh còn nghĩ đến việc lôi kéo người này về phe mình, nhưng đến nước này, dù là xét về lý hay... về tình, anh đều không nỡ.
"Chuyện của anh cũng là chuyện của em, chẳng lẽ thấy anh bị kẻ xấu nhắm đến mà em có thể ngồi yên không quản sao? Hừ. Vừa rồi anh vừa xuất hiện, mắt hai tên đó đều nhìn chằm chằm." Trình Lẫm Châu đứng bên cạnh cười lạnh đầy âm hiểm, càng nói càng tức, "Có phải anh còn liếc mắt đưa tình với tên họ Đường kia không?"
"Nói bậy bạ gì thế?" Tống Căng Úc sa sầm mặt, lườm y một cái.
Trình Lẫm Châu hậm hực, quay mặt đi chỗ khác. Không lâu sau, một đôi tay thon dài mát lạnh vươn tới hai bên má y, áp lòng bàn tay vào rồi xoay mặt y trở lại:
"Xem kìa, tức đến mức đổ cả mồ hôi rồi."
Tống Căng Úc khẽ mắng một câu, mở túi xách lấy ra một chiếc khăn tay được gấp gọn gàng, giơ tay lau mồ hôi và chút bụi bặm trên thái dương cho thanh niên. Cứ như thể Trình Lẫm Châu chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm vừa đi đánh nhau với người ta về vậy.
"Ông chủ Ân nói vị Đường thiếu soái kia nhân phẩm không đến nỗi tệ, việc hắn dây dưa với Lôi Kình Đông có lẽ chỉ vì thế lực Lôi Đình Bang quá lớn, hắn phải thuận theo thời thế thôi. Nếu chúng ta có thể lôi kéo được hắn, chẳng phải tốt hơn là đối đầu trực diện sao?" Anh ôn tồn trấn an đối phương, "Tôi biết cậu tốt với tôi, nhưng cũng phải nghĩ cho lão gia chứ?
Thời buổi này làm ăn lớn đến đâu cũng như đi trên băng mỏng, có thể không đắc tội thì không nên đắc tội."
Thật ra anh cũng không hẳn nghĩ như vậy, nhưng đây là lý do hợp lý nhất mà anh có thể đưa ra.
Thanh niên rũ mắt, đôi mày kiếm nhíu chặt, trong đôi mắt sâu thẳm như hồ nước cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt, rõ ràng là vẫn còn câu muốn hỏi, còn chuyện muốn nói.
Tống Căng Úc không muốn nghe y nói.
Anh không nhìn thẳng vào mắt Trình Lẫm Châu mà tự nhiên nhìn xuống đôi môi mỏng của y —— màu môi hơi nhạt, hình dáng rõ nét, cũng giống như con người y, lạnh lùng và sắc bén. Đôi tay đang lau mồ hôi của anh dần chậm lại, rồi dừng hẳn, đặt lên vùng cổ ấm áp của đối phương, vô thức xích lại gần.
Thậm chí gót giày trên mặt đất cũng dần nâng lên, rời khỏi mặt sàn.
Trình Lẫm Châu vẫn đứng yên, tay đút túi quần, cơn giận trong mắt đã bị vẻ trêu chọc thay thế. Y thong thả thưởng thức đôi mắt dần mê ly của mẹ kế, đôi gò má anh ửng lên hai đám mây hồng, còn rực rỡ hơn cả chiếc trâm tường vi bên mái tóc.
Hơi thở hòa quyện vào nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!