Chương 7: (Vô Đề)

Ban đầu, Tống Căng Úc chỉ im lặng vẽ trên đùi mình. Những người theo dõi rải rác của anh lần lượt vào xem, để lại vài dấu chấm hỏi, thắc mắc sao thầy Kỳ Vũ lại đổi "đường đua".

Anh không trả lời. Đối với anh, hội họa thuần túy là vì niềm vui, không có cái gọi là "đường đua", chỉ cần vui vẻ thì anh sẽ vẽ.

Tống Căng Úc lúc nhỏ đã học rất nhiều thứ, từ nhạc cụ, ca hát đến khiêu vũ, cái nào cũng thành thạo, thường xuyên bị Tống Thành Chương mang đến buổi tiệc thường niên của công ty để biểu diễn. Anh không ghét những thứ đó, nhưng lại thích vẽ hơn. Chỉ là vẽ tranh không thể nhanh chóng mang ra khoe khoang được, nên Tống Thành Chương không mấy thích.

Sau này, anh học đại học chuyên ngành thiết kế kiến trúc, từ lúc đi học đã bận tối tăm mặt mũi, không có thời gian để liên lạc bồi đắp tình cảm với vị hôn phu lúc bấy giờ là đại thiếu gia nhà họ Trình, điều này lại càng khiến Tống Thành Chương không thích.

Anh vẽ đến nhập tâm, người hâm mộ trong phòng livestream cũng im lặng ngồi xem. Tuy phần lớn vốn là những người yêu thích hội họa, nhưng đôi chân này thực sự quá đẹp, khó mà không tiện thể khen vài câu.

Không bao lâu sau, điện thoại trên bàn làm việc rung lên một cái.

Hứa Hâm Dương: [Đừng livestream cái này nữa.]

Tống Căng Úc thản nhiên trả lời: [Không livestream cái này thì làm sao kiếm tiền?]

Hứa Hâm Dương: [.]

Ngay sau đó, một người vào phòng livestream, liên tiếp tặng mấy bức "Thiên lý giang sơn đồ".

Tên quà tặng trên C trạm rất thú vị. Tống Căng Úc là streamer khu vực hội họa, nên quà tặng được đặt theo tên các bức tranh nổi tiếng trên thế giới. "Thiên lý giang sơn đồ" là món quà có giá trị cao nhất, một bức giá hai vạn, khi tặng sẽ được chạy thông báo trên màn hình lớn của tất cả các phòng livestream.

Tống Căng Úc hơi sững lại, rồi đặt ID "Dương" làm quản lý phòng.

Không lâu sau, Trâu Dĩ Dung cũng vào, tặng mấy bức "Mona Lisa", rồi cũng đòi Tống Căng Úc cho làm quản lý phòng.

[Tôi sẽ trở nên mrr: Cưng ơi, chân cưng trắng quá, dùng sữa dưỡng thể gì thế?] cô vừa vào đã mạnh dạn lên tiếng.

[Tôi sẽ trở nên mrr: Tại sao người lộ chân là cưng, mà người mềm chân lại là chị đây]

[Tôi sẽ trở nên mrr: Có thể làm chồng chị đây không? Cưng biết mà, chị từ nhỏ đã không có chồng]

[Chị quản lý phòng ơi...]

[Là bạn của thầy Vũ à? Hoang dã quá]

[Đừng như vậy chứ, thầy Vũ là streamer vẽ tranh đàng hoàng, đây là quấy rối t*nh d*c đó.]

[Dương: Ừ.]

[Xem đùi thì có gì mà không đàng hoàng?]

[Đùi lộ ra chẳng phải là để cho chúng ta xem sao?]

[Tôi không chỉ xem mà còn muốn l**m nữa cơ]

[Tôi sẽ trở nên mrr: Sốp ơi, tôi ngưỡng mộ sốp]

Người mà được Trâu Dĩ Dung ngưỡng mộ đã bị Hứa Hâm Dương cấm chat.

[Tôi sẽ trở nên mrr: Bá đạo quá vậy anh Dương? Hành vi thầy Vũ đây là của Bồ tát nam, cản trở Bồ tát làm việc thiện là sẽ bị báo ứng đó]

[Dương: Ồ.]

Nhưng rất nhanh, Hứa Hâm Dương đã quản không xuể. Mấy món quà của hắn đã thu hút rất nhiều người qua đường vào phòng livestream, những người này không phải là fan hâm mộ hội họa ban đầu của Tống Căng Úc, vừa vào mắt đã dán chặt vào đôi chân trắng nõn thon dài kia.

Một tấm vải nhung màu xanh lam được lót bên dưới, không dùng bộ lọc, hoàn toàn dựa vào ánh sáng để điều chỉnh độ sáng tối, kết cấu da chân thật và tinh tế, mơ hồ có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt dưới làn da mỏng manh.

Tống Căng Úc vẽ từ góc nhìn của mình theo hướng ngược lại, còn góc quay của camera lại là từ đầu gối hướng lên trên, khiến người khác không khỏi muốn nhìn thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!