Chương 5: (Vô Đề)

Chủ nhà không cho người thuê nuôi chó.

Nghe thì có vẻ hợp tình hợp lý.

Chú chó Alaska ướt sũng trông như một con nhím khổng lồ, ngồi xổm trên mặt đất, tủi thân nhìn chủ nhân. Bên cạnh, vẻ mặt Ổ Tử Diệp mờ mịt, hoàn toàn bất ngờ trước tình huống đột ngột này.

Tống Căng Úc vẫn giữ được bình tĩnh, anh nhìn về phía người chủ nhà bá đạo vô tình: "Nói chuyện chút nhé?"

Trình Lẫm Châu mặt lạnh không nói gì.

Vậy là đồng ý.

Trình Lẫm Châu thường không cho ai sắc mặt tốt, từ nhỏ đến lớn y luôn là người nổi bật nhất trong đám đông về mọi mặt, muốn một người như vậy giữ thái độ khiêm tốn ôn hòa quả thật có chút quá đáng.

Nhưng mà, sau khi mất trí nhớ, tính cách và trạng thái của y có vẻ không giống trước đây, giống như một đám mây đen bất ổn, Tống Căng Úc cũng không thể hoàn toàn đoán được suy nghĩ của y.

Ví dụ như lúc này y đang khó chịu vì điều gì? Trình Lẫm Châu đúng là không thích Free cho lắm, nhưng đột nhiên gây sự vì chuyện này thì thật khó hiểu.

Tống Căng Úc quay người lại định cởi dây tạp dề sau lưng, nhưng nút thắt quá phức tạp, không thể cởi ra ngay được. Cổ anh lại không tiện quay đầu.

Ổ Tử Diệp bên cạnh thấy vậy, vẩy vẩy nước trên tay: "Để em làm cho thầy."

Thầy?

Trình Lẫm Châu nhíu mày, vươn cánh tay: "Qua đây."

Ổ Tử Diệp đã chạy đến sau lưng Tống Căng Úc, hai bóng người chồng lên nhau.

Trong sân nổi lên một cơn gió lạnh buốt.

Tống Căng Úc nhẹ nhàng lắc đầu, rút dây tạp dề từ tay Ổ Tử Diệp ra: "Đi sấy lông cho Free đi, tôi sợ cún con bị cảm lạnh."

Chàng trai trẻ lo lắng liếc nhìn anh và "chủ nhà" một cái: "... Vâng ạ."

Tiếng máy sấy gầm rú vang lên.

Trình Lẫm Châu nhìn chằm chằm người này đi đến trước mặt mình, ánh mắt hai người chạm nhau một lát, rồi anh quay lưng lại.

Lông mày y khẽ giãn ra một cách không dấu vết.

Ánh mắt hạ xuống, bím tóc tinh xảo và chiếc cổ trắng ngần rơi vào tầm mắt, dây buộc tóc rủ xuống, hai viên hồng ngọc đính bên gáy, rực rỡ bắt mắt.

Ngày nào cũng ăn diện xinh đẹp.

Trình Lẫm Châu bâng quơ nghĩ. Nếu không phải vì người anh trai đã mất đó thì cưới một người vợ như vậy ở nhà có vẻ cũng không tệ.

Y hỏi: "Anh có nặng bằng con chó đó không?"

Tống Căng Úc im lặng một lúc, rồi khó khăn quay đầu lại nhìn: "Nếu cậu không cho nuôi, nó chắc chắn sẽ nhẹ hơn tôi."

Anh vừa mới rửa mắt xong, đôi mắt ướt át, hốc mắt còn hơi đỏ, cộng thêm vẻ u sầu bẩm sinh, trông có vài phần yếu đuối đáng thương.

Đối phương nhìn thẳng vào anh, cho đến khi nút thắt được cởi ra, đôi môi mỏng mới chậm rãi hé mở: "Nó nên giảm cân."

Thôi được rồi, thất bại. Chiêu này bây giờ không có tác dụng với Trình Lẫm Châu.

Tống Căng Úc tháo tạp dề ra, quay người lại bảo vệ tôn nghiêm của cún cưng: "Free không mập."

Anh xoay người quá nhanh, dây buộc tóc bay lên, viên hồng ngọc đập vào mặt đối phương đang cúi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!