Sau khi chọc giận Tống Căng Úc, Trình Lẫm Châu đã bị tước đi tư cách "làm bậy" trong vài ngày. Buổi hẹn hò ngọt ngào cho hai người vốn đã được lên kế hoạch cũng bị hạ cấp thành một chuyến du lịch đông người.
Ban đầu, Tống Căng Úc chỉ định mời Ân Húc đi cùng để tiện trả ơn, nhưng Trình Lẫm Châu kiên quyết không đồng ý với sự sắp xếp này. Y yêu cầu anh phải gọi thêm hai người bạn khác, cuối cùng lại kéo thêm một cậu bạn thân của y là Chử Dật Kiệt, sáu người cùng nhau ngồi trên chiếc phi cơ riêng sang trọng của Trình tổng.
À đúng rồi, còn có cả Free nữa.
Một trong những lý do Tống Căng Úc muốn đi trượt tuyết là vì Free. Free là một chú chó trượt tuyết thuần chủng, nhưng ở Giang Thành thì cả mùa đông không có lấy một bông tuyết, nên anh chỉ có thể cố gắng đưa nó lên phía Bắc chơi đùa vào mùa tuyết rơi.
Hai năm trước, tâm trạng anh không tốt, chẳng còn hơi sức đâu để đi du lịch xa. Vất vả lắm mới hồi phục lại tàm tạm thì Trình Lẫm Châu lại gặp tai nạn xe. May mà mùa tuyết năm nay kéo dài hơn, thành phố K mà họ định đến mấy hôm trước vừa có một trận tuyết lớn, dự kiến phải đến cuối tháng sân trượt tuyết mới đóng cửa.
Cả nhóm đến nhà nghỉ trên núi vào giữa trưa cùng ngày. Tống Căng Úc ăn tạm chút gì đó, sửa soạn một chút rồi vội vã thay đồ trượt tuyết, xách dụng cụ ra ngoài.
Trâu Dĩ Dung đi cùng anh, còn Trình Lẫm Châu phải phụ trách dắt Free đi dạo một vòng trước. Chú chó vừa đặt chân xuống đất đã phấn khích lăn lộn không ngừng trên nền tuyết. Mấy người còn lại thì nhất quyết đòi nghỉ ngơi, ngủ một giấc để dưỡng sức nên bị Trâu Dĩ Dung lườm khinh bỉ cho một trận.
Ân Húc thật sự bực bội: "Sao cậu cứ như trâu bò mãi không hết năng lượng thế?"
Trên máy bay đã chơi Đấu địa chủ suốt sáu tiếng mà giờ vẫn còn hăng hái, có phải người không vậy?
Trâu Dĩ Dung đắc ý chống nạnh: "Bạch phú mỹ tự giác và tràn đầy năng lượng, hiểu không? Chả trách cậu không tán được Tiểu Vũ."
Thôi được. Ân Húc im miệng.
Thực ra hắn cũng không đến nỗi yếu, một người quanh năm tập gym sao có thể không có chút thể lực này? Nhưng vốn dĩ hắn trượt tuyết không giỏi, lấy sở đoản của mình ra để so với sở trường của người ta là một hành động không khôn ngoan.
Hắn quyết định sẽ trổ tài chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn tại nhà nghỉ.
Ngoài cửa, Tống Căng Úc xoa đôi tai đỏ ửng vì lạnh của Trình Lẫm Châu, sửa lại khăn quàng cổ cho y: "Đưa Free về rồi thì ra trạm cáp treo đợi anh."
Đối phương lẳng lặng liếc anh một cái.
"Sao thế, không vui à?"
"Nào dám." Trình Lẫm Châu quay đi, lí nhí trong miệng.
Tống Căng Úc mím môi nén cười. Anh đương nhiên biết người này đang khó chịu vì chuyện gì.
Nhưng anh rủ bạn bè đi chơi chính là để tránh ở riêng với y trong thời gian ngắn. Thằng nhóc này quá được voi đòi tiên, kể từ lúc anh nói một tiếng thích, những câu hỏi của y cứ tuôn ra không dứt.
Hôm đó anh vẫn còn đang bực mình, vậy mà bị gã này tóm lấy hỏi "thích em từ khi nào", "thích điểm nào, mặt hay dáng người hay là năng lực xx", "trong số các bạn trai của anh, em có phải người anh thích nhất không", "ít nhất cũng là người đẹp trai và mạnh mẽ nhất chứ"... Tức đến nỗi anh phải đuổi Trình Lẫm Châu ra khỏi phòng.
Nửa đêm lại bị lay tỉnh, Trình Lẫm Châu mặt dày vô sỉ ôm anh qua lớp chăn, vừa hôn cổ anh vừa hỏi có thể cho y xem lại drive của anh không.
"Anh đang mơ à?" Tống Căng Úc quay người lại, hỏi với vẻ mặt vô cảm.
Trình Lẫm Châu: "Không."
Tống Căng Úc: "Vậy thì chính là em đang mơ đấy."
Sau đó đạp y lăn xuống giường.....
"Ngoan, chuyện khác về rồi nói, ra ngoài chơi thì phải vui vẻ lên." Tống Căng Úc lại xoa tai y, "Trai đẹp, cười một cái xem nào."
Trình Lẫm Châu nhếch mép, tiếp tục giữ bộ mặt cau có.
Thôi được, thực ra mặt cau có lại càng đẹp trai hơn.
Anh chớp mắt, hơi nhón chân, hôn lên má đối phương một cái.
Trình Lẫm Châu lập tức ôm lấy eo anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!